- Biển số
- OF-207662
- Ngày cấp bằng
- 26/8/13
- Số km
- 7,474
- Động cơ
- 1,967,294 Mã lực
Xem chừng mợ ấy phải cho các cụ ấy dùng Demo 1 liều.Ới Mợ MuathuHN252 có Cụ hỏi nài
Xem chừng mợ ấy phải cho các cụ ấy dùng Demo 1 liều.Ới Mợ MuathuHN252 có Cụ hỏi nài
Mày học làm gì cái thứ tiếng mì tôm đó.Em đang muốn học tiếng Cam cụ ơi
Em đánh dấu.(...tiếp đây ạ...)
Má kéo tay tôi vào nhà. Giữa nhà là một bộ bàn ghế giống bộ bàn ghế ăn hiện nay. Có lẽ là nơi gia đình vừa tiếp khách vừa để ăn cơm. Kéo cái ghế ra má ấn tôi ngồi xuống :
- Hai đứa bây ngồi đây nói chuyện. Má chạy ra chợ mua chút đồ ăn. Ba con thằng Th chắc cũng sắp về rồi.
Th có lẽ là tên cậu con rể của má. Nói xong má xách cái giỏ tất tả ra ngoài. Trong nhà chỉ còn hai người, tôi thực sự rất lúng túng, không biết nói gì. Cảm giác ân hận, nuối tiếc, thương cảm tràn ngập. Út ngồi đối diện tôi, đôi môi mím chặt, mắt nhìn tôi trân trối, sự trách móc trong ánh mắt Út đã dịu đi. Tôi khoanh tay trên bàn, như một cậu học trò không thuộc bài, đang đứng trước cô giáo.
- Tôi xin lỗi Út, nay tôi đã về đây. Ngồi trước mặt cô giáo Út để trả bài như năm xưa đã từng nói. Rất tiếc tôi dốt quá nên không thuộc bài. Dù muốn hay không thì cũng là lỗi của tôi.
Lúc này Út mới thở dài :
- Anh không còn cơ hội trả bài nữa rồi. Với em anh mãi mãi là một cậu học sinh bướng bỉnh. 10 năm trôi qua mới gặp lại mà anh lại làm mặt lạ với em ? Tôi..tôi...Út...Út. Em không xứng đáng để anh gọi là em xưng anh như xưa sao ?
Tôi cười nhẹ :
- Tôi cũng muốn gọi Út như xưa. Nhưng giờ Út là người đã có gia đình, xưng hô như xưa tôi e không tiện. Mong Út hiểu cho.
- Không có gì là không tiện. Dù em đã có gia đình, dù anh đã hy sinh hay đang hiện diện ta đây thì em luôn coi anh như người anh trai mà hồi xưa em mơ ước có.
Tôi đành cười, rồi nói :
- Được, nếu Út muốn vậy thì tôi sẽ chiều ý của em.
Lúc này có lẽ Út đã bình tĩnh trở lại. Khuôn mặt đã hồng hào trở lại, ánh mất vẫn buồn buồn, Út hỏi nhỏ:
- Hồi anh sang Campuchia năm 1979 anh có viết nói : Anh thương em, nếu còn sống anh sẽ trở về tìm em. Và sau đó anh im lặng. Em bặt tin anh từ đó, em không làm cách nào để biết tin anh ngoài số hòm thư vô tri vô giác. Em đã hỏi hàng trăm người lính trở về từ Campuchia nhưng họ đều lắc đầu vì số hòm thư lạ, họ chưa từng nghe thấy.
- Đúng, lúc đó đơn vị anh có nhiệm vụ đặc biệt. Hàng ngày anh rong ruổi trên mọi nẻo đường của đất nước Campuchia. Cái chết luôn rập rình theo từng bước chân, buổi sáng anh không biết mình có tồn tại đến trưa hay không ? Vì vậy, anh không viết thư cho em nữa. Coi như anh đã hy sinh cho em khỏi thấp thỏm lo cho anh từng ngày. Để em yên tâm học tập, phấn đấu đạt được giấc mơ làm cô giáo dạy văn. Em sẽ không phải như má ngày xưa.
Nghe tôi giải thích. Út chậm chậm lắc đầu, đôi mắt mở to nhìn tôi vẫn buồn nhưng đã ánh lên sự bao dung, trìu mến.
- Cảm ơn anh đã suy nghĩ cho em. Nhưng anh không hiểu em. Em không biết em có ở trong trái tim anh không ? Nhưng ngày anh sang Campuchia là anh đã mang cả trái tim và tâm hồn em sang đó. Hàng đêm em luôn nhớ về anh. Hình bóng người lính trinh sát từ cõi chết trở về, bộ quân phục bê bết bùn đất, khuôn mặt hốc hác, đôi mắt quầng thâm thiếu ngủ vẫn sáng lên tự tin và nụ cười rạng rỡ. Có lẽ từ lúc đó em đã thương anh và không kìm nén được tình cảm em đã ôm anh. Lần đầu tiên em ôm một người con trai. Mùi mồ hôi, mùi bùn đất làm em ngây ngất. Mãi đến lúc anh gỡ tay em ra em mới sực tỉnh và cảm thấy mắc cỡ. Nhưng sau đó em cũng nhanh chóng nhận thấy đó chỉ là chút tình cảm bồng bột thoáng qua của một cô gái mới qua tuổi học sinh vì ngày mai anh cùng đồng đội trở lại đơn vị. Và em sẽ chẳng có cơ hội gặp lại anh nữa. Giữa thời buổi chiến tranh thì như vậy cũng tốt cho cả hai. Sáng hôm sau anh trở cùng đồng đội lên xe trở về trung đoàn. Anh cười và giơ tay chào mọi người, nhưng ánh mắt lại hướng về em làm em cảm nhận được ánh mắt đó, nụ cười đó anh dành riêng cho em. Lúc đó em vui và cảm thấy hạnh phúc lắm. Tuy vậy em biết rất khó gặp lại anh để một lần nói với anh nỗi lòng của em. Kể cả khi anh Ninh bình đến tìm em mấy ngày sau đó, em thắc mắc tại sao anh không đến, hay linh cảm đã đánh lừa em. Rồi lần thứ hai anh NB đến chào em để ra Bắc và báo tin anh đã chuyển sang đơn vị khác với nhiệm vụ nguy hiểm hơn thì em đã khóc. Khóc vì thương anh, khóc vì mãi mãi không còn cơ hội gặp lại anh lính với bộ quân phục bê bết bùn đất đầy chất phong trần. Và rồi một lần nữa em cám ơn số phận đã cho em gặp lại anh ở UB. Lúc đó em có một niềm tin định mệnh đã gắn kết hai ta. Tuy lúc chia tay anh không nói thương em nhưng linh cảm mách bảo em rằng : Em đã có một vị trí trong trái tim anh. Vậy mà cuối cùng lại là định mệnh đã làm em mất anh mãi mãi. Trong em chỉ còn hình bóng anh lính trinh sát ngày nào...
Giọng Út nhỏ nhẹ, thủ thỉ như nói cho chính mình. Út như chìm vào những kỷ niệm cách đây 10 năm. Tôi im lặng nghe Út nói, chăm chú nhìn khuôn mặt Út. Cô không khác ngày xưa bao nhiêu, vẫn đôi mắt to tròn, khuôn mặt trái xoan, nước da trắng trẻo hiếm có của những cô gái miền nam. Vẻ đẹp thùy mị, hiền hậu và chín chắn hơn xưa. Giọng Út vẫn đều đều:
- Cái ngày anh trở lại từ Campuchia thăm má. Mãi chiều em mới từ trường trở về, nghe má nói em như phát điên, lấy xe chạy khắp nơi kiếm anh mấy giờ đồng hồ quanh thị xã, thấy ai mặc quân phục cũng chạy lên dòm mặt. Cuối cùng không gặp được anh. Em biết nghe tin em lấy chồng anh đã trốn em. Không muốn em khó xử. Em tiếc cho cả hai chúng ta. Giá như em lấy chồng muộn 2 tháng, giá như anh về sớm hai tháng, giá như...giá như...thì có lẽ tất cả sẽ khác.
Rồi như sực tỉnh. Út cười vui vẻ, núm đồng tiền hiện sâu trên má cô.
- Ủa, mà sao em nói gì vậy ? Tranh hết cả phần của anh. Quên không hỏi anh những chuyện khác.
- Út cứ nói, anh muốn nghe những điều em tâm sự.
- Thôi, em nói nói nhiều rồi. Lần nào gặp anh em cũng nói hết phần của anh. Em chỉ hỏi anh một câu nữa thôi : Trong anh còn có em hay không ?
(...em làm điếu thuốc đã ...)
Học để khi nào bực mà " chưởi " chồng lão ý lại tưởng mình nói lời yêu thương ợMày học làm gì cái thứ tiếng mì tôm đó.
Chắc tháng sau chú đi. Bọn nó vừa gọi điện cho chú lúc tối. Yên tâm đi, có mỗi cô cháu "rượu" trên off màHọc để khi nào bực mà " chưởi " chồng lão ý lại tưởng mình nói lời yêu thương ợ
Cụ chú đi Cam chưa? Bao giờ đi xách về hộ cháu túi đồ để quên nhé.
Em có lửa đây rồi, để em châm thuốc cho lẹ ...đang hay ạ(...tiếp đây ạ...)
Má kéo tay tôi vào nhà. Giữa nhà là một bộ bàn ghế giống bộ bàn ghế ăn hiện nay. Có lẽ là nơi gia đình vừa tiếp khách vừa để ăn cơm. Kéo cái ghế ra má ấn tôi ngồi xuống :
- Hai đứa bây ngồi đây nói chuyện. Má chạy ra chợ mua chút đồ ăn. Ba con thằng Th chắc cũng sắp về rồi.
Th có lẽ là tên cậu con rể của má. Nói xong má xách cái giỏ tất tả ra ngoài. Trong nhà chỉ còn hai người, tôi thực sự rất lúng túng, không biết nói gì. Cảm giác ân hận, nuối tiếc, thương cảm tràn ngập. Út ngồi đối diện tôi, đôi môi mím chặt, mắt nhìn tôi trân trối, sự trách móc trong ánh mắt Út đã dịu đi. Tôi khoanh tay trên bàn, như một cậu học trò không thuộc bài, đang đứng trước cô giáo.
- Tôi xin lỗi Út, nay tôi đã về đây. Ngồi trước mặt cô giáo Út để trả bài như năm xưa đã từng nói. Rất tiếc tôi dốt quá nên không thuộc bài. Dù muốn hay không thì cũng là lỗi của tôi.
Lúc này Út mới thở dài :
- Anh không còn cơ hội trả bài nữa rồi. Với em anh mãi mãi là một cậu học sinh bướng bỉnh. 10 năm trôi qua mới gặp lại mà anh lại làm mặt lạ với em ? Tôi..tôi...Út...Út. Em không xứng đáng để anh gọi là em xưng anh như xưa sao ?
Tôi cười nhẹ :
- Tôi cũng muốn gọi Út như xưa. Nhưng giờ Út là người đã có gia đình, xưng hô như xưa tôi e không tiện. Mong Út hiểu cho.
- Không có gì là không tiện. Dù em đã có gia đình, dù anh đã hy sinh hay đang hiện diện ta đây thì em luôn coi anh như người anh trai mà hồi xưa em mơ ước có.
Tôi đành cười, rồi nói :
- Được, nếu Út muốn vậy thì tôi sẽ chiều ý của em.
Lúc này có lẽ Út đã bình tĩnh trở lại. Khuôn mặt đã hồng hào trở lại, ánh mất vẫn buồn buồn, Út hỏi nhỏ:
- Hồi anh sang Campuchia năm 1979 anh có viết nói : Anh thương em, nếu còn sống anh sẽ trở về tìm em. Và sau đó anh im lặng. Em bặt tin anh từ đó, em không làm cách nào để biết tin anh ngoài số hòm thư vô tri vô giác. Em đã hỏi hàng trăm người lính trở về từ Campuchia nhưng họ đều lắc đầu vì số hòm thư lạ, họ chưa từng nghe thấy.
- Đúng, lúc đó đơn vị anh có nhiệm vụ đặc biệt. Hàng ngày anh rong ruổi trên mọi nẻo đường của đất nước Campuchia. Cái chết luôn rập rình theo từng bước chân, buổi sáng anh không biết mình có tồn tại đến trưa hay không ? Vì vậy, anh không viết thư cho em nữa. Coi như anh đã hy sinh cho em khỏi thấp thỏm lo cho anh từng ngày. Để em yên tâm học tập, phấn đấu đạt được giấc mơ làm cô giáo dạy văn. Em sẽ không phải như má ngày xưa.
Nghe tôi giải thích. Út chậm chậm lắc đầu, đôi mắt mở to nhìn tôi vẫn buồn nhưng đã ánh lên sự bao dung, trìu mến.
- Cảm ơn anh đã suy nghĩ cho em. Nhưng anh không hiểu em. Em không biết em có ở trong trái tim anh không ? Nhưng ngày anh sang Campuchia là anh đã mang cả trái tim và tâm hồn em sang đó. Hàng đêm em luôn nhớ về anh. Hình bóng người lính trinh sát từ cõi chết trở về, bộ quân phục bê bết bùn đất, khuôn mặt hốc hác, đôi mắt quầng thâm thiếu ngủ vẫn sáng lên tự tin và nụ cười rạng rỡ. Có lẽ từ lúc đó em đã thương anh và không kìm nén được tình cảm em đã ôm anh. Lần đầu tiên em ôm một người con trai. Mùi mồ hôi, mùi bùn đất làm em ngây ngất. Mãi đến lúc anh gỡ tay em ra em mới sực tỉnh và cảm thấy mắc cỡ. Nhưng sau đó em cũng nhanh chóng nhận thấy đó chỉ là chút tình cảm bồng bột thoáng qua của một cô gái mới qua tuổi học sinh vì ngày mai anh cùng đồng đội trở lại đơn vị. Và em sẽ chẳng có cơ hội gặp lại anh nữa. Giữa thời buổi chiến tranh thì như vậy cũng tốt cho cả hai. Sáng hôm sau anh trở cùng đồng đội lên xe trở về trung đoàn. Anh cười và giơ tay chào mọi người, nhưng ánh mắt lại hướng về em làm em cảm nhận được ánh mắt đó, nụ cười đó anh dành riêng cho em. Lúc đó em vui và cảm thấy hạnh phúc lắm. Tuy vậy em biết rất khó gặp lại anh để một lần nói với anh nỗi lòng của em. Kể cả khi anh Ninh bình đến tìm em mấy ngày sau đó, em thắc mắc tại sao anh không đến, hay linh cảm đã đánh lừa em. Rồi lần thứ hai anh NB đến chào em để ra Bắc và báo tin anh đã chuyển sang đơn vị khác với nhiệm vụ nguy hiểm hơn thì em đã khóc. Khóc vì thương anh, khóc vì mãi mãi không còn cơ hội gặp lại anh lính với bộ quân phục bê bết bùn đất đầy chất phong trần. Và rồi một lần nữa em cám ơn số phận đã cho em gặp lại anh ở UB. Lúc đó em có một niềm tin định mệnh đã gắn kết hai ta. Tuy lúc chia tay anh không nói thương em nhưng linh cảm mách bảo em rằng : Em đã có một vị trí trong trái tim anh. Vậy mà cuối cùng lại là định mệnh đã làm em mất anh mãi mãi. Trong em chỉ còn hình bóng anh lính trinh sát ngày nào...
Giọng Út nhỏ nhẹ, thủ thỉ như nói cho chính mình. Út như chìm vào những kỷ niệm cách đây 10 năm. Tôi im lặng nghe Út nói, chăm chú nhìn khuôn mặt Út. Cô không khác ngày xưa bao nhiêu, vẫn đôi mắt to tròn, khuôn mặt trái xoan, nước da trắng trẻo hiếm có của những cô gái miền nam. Vẻ đẹp thùy mị, hiền hậu và chín chắn hơn xưa. Giọng Út vẫn đều đều:
- Cái ngày anh trở lại từ Campuchia thăm má. Mãi chiều em mới từ trường trở về, nghe má nói em như phát điên, lấy xe chạy khắp nơi kiếm anh mấy giờ đồng hồ quanh thị xã, thấy ai mặc quân phục cũng chạy lên dòm mặt. Cuối cùng không gặp được anh. Em biết nghe tin em lấy chồng anh đã trốn em. Không muốn em khó xử. Em tiếc cho cả hai chúng ta. Giá như em lấy chồng muộn 2 tháng, giá như anh về sớm hai tháng, giá như...giá như...thì có lẽ tất cả sẽ khác.
Rồi như sực tỉnh. Út cười vui vẻ, núm đồng tiền hiện sâu trên má cô.
- Ủa, mà sao em nói gì vậy ? Tranh hết cả phần của anh. Quên không hỏi anh những chuyện khác.
- Út cứ nói, anh muốn nghe những điều em tâm sự.
- Thôi, em nói nói nhiều rồi. Lần nào gặp anh em cũng nói hết phần của anh. Em chỉ hỏi anh một câu nữa thôi : Trong anh còn có em hay không ?
(...em làm điếu thuốc đã ...)
Vậy thì hết chuyện để kể cho các cụ nghe. Nhưng đúng thế thật.Công nhận lần cụ Wat từ Cam về sớm mấy tháng nữa khéo giờ làm rể Tây Ninh rồi cũng nên kkk.
Lại đánh dấu tiếp.(...lại tiếp ạ...) định viết nhanh nhanh cho xong. Nhưng bắt đầu viết lại chìm ngập trong những hồi ức nên lan man.
Nghe Út hỏi vậy, tôi gật đầu, cười:
- Có, đúng là có. Ngay cả bây giờ cũng vậy. Đó là một kỷ niệm đẹp rất khó quên trong cuộc đời chinh chiến.
Út nhoẻn miệng cười, nhìn tôi :
- Anh vẫn như ngày xưa, già dặn hơn, phong trần hơn và có thêm chút lãng tử. Mà anh đã có vợ chưa ? Anh vẫn là bộ đội ư ?
Tôi nhỏ nhẹ :
- Từ từ anh nói cho em nghe. Cái ngày Út đón bọn anh trở về từ bên kia biên giới, anh mừng lắm. Mừng vì đã hoàn thành nhiệm vụ, mừng vì được một cô gái xinh đẹp ôm. Và cũng có chút cảm tình với Út. Mà lính tráng bọn anh thì nhìn thấy mấy cô gái đẹp ai chẳng động lòng. Và cũng như Út, anh biết đó cũng là thứ tình cảm viển vông, bèo nước gặp nhau thôi. Ngày mai tất cả lại trở về trật tự vốn có. Mà cũng đúng như em cảm nhận, sáng đó anh chào em, cười với riêng em tiếc là không dám gửi cho em một nụ hôn gió . Rồi anh về đơn vị. Cậu NB có rủ anh đến thăm em, mặc dù anh có thể đi, có một chút phân vân rồi quyết định không đi cùng NB. Vì anh nghĩ sẽ chẳng giải quyết điều gì. Khi tương lai còn mù mịt, cuộc chiến còn kéo dài. Khi chuyển đơn vị thì anh thực sự không còn nhớ đến cô Út nữa. Khi gặp lại em ở UB và ở bên nhau suốt buổi chiều, tối hôm đó thì giữa anh và em đã nảy sinh một tình cảm mà anh cố né tránh nó. Rồi cuối cùng qua những lá thư ở Thủ Đức, Phnom Penh anh đã nói anh thương em. Em biết anh nhớ em qua hình bóng nào không ? ...đôi bắp chân trăng trắng sáng mờ dưới ánh sao đưa anh qua bãi mìn. Dáng em dắt xe đạp đi vào cổng UB và nụ cười với núm đồng tiền chào anh khi anh về đơn vị sáng hôm đó.
Út cười vui vẻ, khuôn mặt cô rạng rỡ:
- Trời ơi, đúng là mấy ông lính. Nhớ gì không nhớ lại đi nhớ đôi bắp chân. Chết mất.
- Ờ, trời tối mù. Có nhìn thấy gì ngoài đôi bắp chân của em đâu.
Cuộc nói chuyện giữa chúng tôi trở nên vui vẻ.
- Lần này anh trở lại thăm má và gia đình em. Có lẽ tháng 6 anh sẽ ra Bắc, rời khỏi đất Campuchia. Sẽ rất lâu mới có dịp thăm má và em. Mừng cho em đã đạt được mơ ước của mình. Gia đình hạnh phúc, êm ấm. Mà anh cũng đã lấy vợ cuối năm ngoái rồi...
Út cắt ngang lời tôi :
- Chị người HN hả anh ? Chắc chị xinh lắm...
- Đúng, vợ anh ở HN. Còn xinh thì...nếu so với em thì cũng được 6-7 phần.
Út bất giác đỏ mặt, ánh mắt lấp lánh:
- Anh lại xạo như xưa. Con gái thủ đô đâu có xấu được. Chúc mừng anh.
Lúc này má cũng vừa đi chợ về. Thấy chúng tôi nói chuyện vui vẻ, má bảo:
- Út ngồi nói chuyện với anh đi. Hôm nay để má nấu cơm khao thằng T. Lần sau nó có vào thăm được má thì chưa chắc má con gặp được nhau.
Có tiếng xe máy ngoài cổng. Út đứng lên định chạy ra thì một người đàn ông cõng một bé gái 4-5 tuổi bước vào. Cô bé nhảy xuống chạy vào ôm Út miệng chào :
- Con chào má. Con đi học về.
Rồi cô bé nhìn tôi. Con bé rất giống Út cũng đôi mắt ấy, nước da ấy...
Út nhắc con :
- Anh Vũ chào bác đi con.
Cô bé nép vào lòng mẹ cất tiếng :
- Con chào bác. Bác là bạn má con à ?
- Chào con. Đúng rồi, bác là bạn của má.
May mắn trong cái ba lô lép xẹp của tôi có hộp kẹo bạc hà của Thái. Tôi lấy hộp kẹo trong ba lô đưa cho cô bé:
- Bác cho con gói kẹo nè
Cô bé nhìn mẹ, thấy Út gật đầu liền giơ tay nhận hộp kẹo:
- Con cảm ơn bác.
Út quay lại tôi nói :
- Anh Th chồng em. Chúng em dạy cùng trường. Còn đây là anh T, người mà em đã kể nhiều với anh.
Người đàn ông cười và bước tới bắt tay tôi.
- Chào anh. Nghe Út kể nhiều về anh. Hôm nay mới gặp.
- Vâng, rất vui được gặp anh.
Đó là một người chắc cũng trên 30 tuổi, trắng trẻo, dáng gầy gầy xương xương, đeo một cặp kính trắng tương đối dày. Sau khi chào tôi, anh ta nói:
- Út ngồi nói chuyện với anh T. Anh chạy ra ngoài mua thêm ít đồ về rồi xuống giúp má nấu cơm. Hôm nay có khách đặc biệt của em nên em không phải là gì. Anh Vũ có đi với ba không ?
Lần thứ hai nghe tên cô bé. Tôi nhìn Út, Út biết tôi muốn hỏi điều gì, cô gật đầu xác nhận.
Cô bé nói :
- Con ở nhà với má tiếp khách. Không đi theo ba đâu.
Chồng Út gật đầu chào tôi và sân lấy xe máy chạy đi.
( ...lại phải dở dang...)
Chúc cụ khỏe, biên đều tay cho các cháu đọc ạ.(...lại tiếp ạ...) định viết nhanh nhanh cho xong. Nhưng bắt đầu viết lại chìm ngập trong những hồi ức nên lan man.
Nghe Út hỏi vậy, tôi gật đầu, cười:
- Có, đúng là có. Ngay cả bây giờ cũng vậy. Đó là một kỷ niệm đẹp rất khó quên trong cuộc đời chinh chiến.
Út nhoẻn miệng cười, nhìn tôi :
- Anh vẫn như ngày xưa, già dặn hơn, phong trần hơn và có thêm chút lãng tử. Mà anh đã có vợ chưa ? Anh vẫn là bộ đội ư ?
Tôi nhỏ nhẹ :
- Từ từ anh nói cho em nghe. Cái ngày Út đón bọn anh trở về từ bên kia biên giới, anh mừng lắm. Mừng vì đã hoàn thành nhiệm vụ, mừng vì được một cô gái xinh đẹp ôm. Và cũng có chút cảm tình với Út. Mà lính tráng bọn anh thì nhìn thấy mấy cô gái đẹp ai chẳng động lòng. Và cũng như Út, anh biết đó cũng là thứ tình cảm viển vông, bèo nước gặp nhau thôi. Ngày mai tất cả lại trở về trật tự vốn có. Mà cũng đúng như em cảm nhận, sáng đó anh chào em, cười với riêng em tiếc là không dám gửi cho em một nụ hôn gió . Rồi anh về đơn vị. Cậu NB có rủ anh đến thăm em, mặc dù anh có thể đi, có một chút phân vân rồi quyết định không đi cùng NB. Vì anh nghĩ sẽ chẳng giải quyết điều gì. Khi tương lai còn mù mịt, cuộc chiến còn kéo dài. Khi chuyển đơn vị thì anh thực sự không còn nhớ đến cô Út nữa. Khi gặp lại em ở UB và ở bên nhau suốt buổi chiều, tối hôm đó thì giữa anh và em đã nảy sinh một tình cảm mà anh cố né tránh nó. Rồi cuối cùng qua những lá thư ở Thủ Đức, Phnom Penh anh đã nói anh thương em. Em biết anh nhớ em qua hình bóng nào không ? ...đôi bắp chân trăng trắng sáng mờ dưới ánh sao đưa anh qua bãi mìn. Dáng em dắt xe đạp đi vào cổng UB và nụ cười với núm đồng tiền chào anh khi anh về đơn vị sáng hôm đó.
Út cười vui vẻ, khuôn mặt cô rạng rỡ:
- Trời ơi, đúng là mấy ông lính. Nhớ gì không nhớ lại đi nhớ đôi bắp chân. Chết mất.
- Ờ, trời tối mù. Có nhìn thấy gì ngoài đôi bắp chân của em đâu.
Cuộc nói chuyện giữa chúng tôi trở nên vui vẻ.
- Lần này anh trở lại thăm má và gia đình em. Có lẽ tháng 6 anh sẽ ra Bắc, rời khỏi đất Campuchia. Sẽ rất lâu mới có dịp thăm má và em. Mừng cho em đã đạt được mơ ước của mình. Gia đình hạnh phúc, êm ấm. Mà anh cũng đã lấy vợ cuối năm ngoái rồi...
Út cắt ngang lời tôi :
- Chị người HN hả anh ? Chắc chị xinh lắm...
- Đúng, vợ anh ở HN. Còn xinh thì...nếu so với em thì cũng được 6-7 phần.
Út bất giác đỏ mặt, ánh mắt lấp lánh:
- Anh lại xạo như xưa. Con gái thủ đô đâu có xấu được. Chúc mừng anh.
Lúc này má cũng vừa đi chợ về. Thấy chúng tôi nói chuyện vui vẻ, má bảo:
- Út ngồi nói chuyện với anh đi. Hôm nay để má nấu cơm khao thằng T. Lần sau nó có vào thăm được má thì chưa chắc má con gặp được nhau.
Có tiếng xe máy ngoài cổng. Út đứng lên định chạy ra thì một người đàn ông cõng một bé gái 4-5 tuổi bước vào. Cô bé nhảy xuống chạy vào ôm Út miệng chào :
- Con chào má. Con đi học về.
Rồi cô bé nhìn tôi. Con bé rất giống Út cũng đôi mắt ấy, nước da ấy...
Út nhắc con :
- Anh Vũ chào bác đi con.
Cô bé nép vào lòng mẹ cất tiếng :
- Con chào bác. Bác là bạn má con à ?
- Chào con. Đúng rồi, bác là bạn của má.
May mắn trong cái ba lô lép xẹp của tôi có hộp kẹo bạc hà của Thái. Tôi lấy hộp kẹo trong ba lô đưa cho cô bé:
- Bác cho con gói kẹo nè
Cô bé nhìn mẹ, thấy Út gật đầu liền giơ tay nhận hộp kẹo:
- Con cảm ơn bác.
Út quay lại tôi nói :
- Anh Th chồng em. Chúng em dạy cùng trường. Còn đây là anh T, người mà em đã kể nhiều với anh.
Người đàn ông cười và bước tới bắt tay tôi.
- Chào anh. Nghe Út kể nhiều về anh. Hôm nay mới gặp.
- Vâng, rất vui được gặp anh.
Đó là một người chắc cũng trên 30 tuổi, trắng trẻo, dáng gầy gầy xương xương, đeo một cặp kính trắng tương đối dày. Sau khi chào tôi, anh ta nói:
- Út ngồi nói chuyện với anh T. Anh chạy ra ngoài mua thêm ít đồ về rồi xuống giúp má nấu cơm. Hôm nay có khách đặc biệt của em nên em không phải là gì. Anh Vũ có đi với ba không ?
Lần thứ hai nghe tên cô bé. Tôi nhìn Út, Út biết tôi muốn hỏi điều gì, cô gật đầu xác nhận.
Cô bé nói :
- Con ở nhà với má tiếp khách. Không đi theo ba đâu.
Chồng Út gật đầu chào tôi và sân lấy xe máy chạy đi.
( ...lại phải dở dang...)
Cụ biên thế này ko biết đã thông qua mợ nóc nhà cụ chưa ạ. Chứ mà bị nói 6-7 phần của người khác cháu e mợ nhà mà biết là ko vui đâu ạ.Út cắt ngang lời tôi :
- Chị người HN hả anh ? Chắc chị xinh lắm...
- Đúng, vợ anh ở HN. Còn xinh thì...nếu so với em thì cũng được 6-7 phần.
Út bất giác đỏ mặt, ánh mắt lấp lánh:
- Anh lại xạo như xưa. Con gái thủ đô đâu có xấu được. Chúc mừng anh.
Chửi thì ít nhưng âu yếm, nựng nịu chắc sẽ nhiều hơn.Này anh, tên Ann Vũ là ý tứ lắm nha, có thể dùng để chưởi khi lên cơn nha
Chứ như lão Trần Đoành. Em nào mê mà đặt tên con thì e rằng hơi khó.
Đó là thực tế, nên em không phải thông qua.Cụ biên thế này ko biết đã thông qua mợ nóc nhà cụ chưa ạ. Chứ mà bị nói 6-7 phần của người khác cháu e mợ nhà mà biết là ko vui đâu ạ.
Làm series phim luôn cụ ạ, mỗi phần sẽ có một mợ vai nữ chính riêng.Hồi ký của cụ angkorwat nếu gặp được tay biên kịch và đạo diễn giỏi có khi thành mấy bộ phim đình đám luôn đấy ạ.