Cụ đi từ Văn Cao ra Trích Sài thì sẽ thấy 2 quán vừa tảĐường ra ao Tây ngày xưa có 1 quán lẩu cá kèo, lúc trổ vào ao Tây có quán bia to tướng. Lâu nay em đi rừng ngu ngơ quá Lão
Cụ đi từ Văn Cao ra Trích Sài thì sẽ thấy 2 quán vừa tảĐường ra ao Tây ngày xưa có 1 quán lẩu cá kèo, lúc trổ vào ao Tây có quán bia to tướng. Lâu nay em đi rừng ngu ngơ quá Lão
Ông ý vượt qua ải mỹ nhân lên làm giáo chủ đấy còn gì cụThâm ý của tỷ tỷ là gì khi đem ông tự hoạn ra đây?
Ngày bé có lúc nhà em ở đối diện tập thể đoàn chèo Hà nội nên hay ngắm chị Thanh Thanh Hiền ngồi bên ban công rất xinh. Nhưng em không mê chèo hay cải lương. Em thích nghe bản nhạc giữa trưa hè từ cây đàn Cello trong biệt thự cổ thời thơ ấu, nó theo mãi em như một giấc mơ trưa mãi tươi đẹp.Hồi bé chỉ chờ đến thứ 7 để xem chương trình Sân khấu, có chèo, cải lương, tuồng. Những năm 8x xem ké tivi đen trắng nhà hàng xóm, nhà ông ấy siêu xịn vì vừa có tivi vừa có ắc quy. Hồi đó mất điện xoành xoạch, đang xem hay mà mất điện hoặc điện yếu nó co cái bóng hình tivi lại rồi tịt, cú lắm
Em hát được 1 số làn điệu chèo cổ phổ biến: Đào liễu, Quân tử vu dịch, Đò đưa, Chinh phụ, Đường trường thu không, Đường trường bắn thước, Luyện năm cung, Đào lý một cành, Con nhện giăng mùng, Tò vò, Tình thư hạ vị, Sa lệch chênh, Ngâm bốn mùa, Chức cẩm hồi văn... Em rất thích những bài có đoạn ngâm sổng, thơ.
Hát văn, Xẩm, Cải lương, Quan họ, nếu cần em cũng hát được vài bài tiếp khách.
Ở châu Âu cụ chọn ở mấy nước bắc âu được không khí trong lành, an sinh xã hội tốt, và ổn định chính trị, ít bạo loạn hay đình công. Tuy nhiên mùa đông dài và thiếu ánh nắng sẽ thiếu vitamin D làm con người mệt mỏi, u sầu. Nếu ko phải người bản địa còn dẫn đến trầm cảm vì ko quen kiểu thời tiết u ám, ảm đạm, chưa kể cơ địa yếu sẽ dễ nhiễm lạnh, ốm ho dai dẳng, dị ứng thời tiết mùa lạnh, dị ứng phấn hoa vào mùa xuân. Ngoài bổ sung vitamin D, cụ tìm mua thử đèn chiếu ánh nắng mặt trời cỡ 1-2k eu để làm tâm trạng phấn chấn hơn. Đồ ăn châu Á ở siêu thị người Hoa dễ mua, hoặc search trên facebook hội người Việt bên đó họ bán thêm cả đồ Việt thậm chí trứng lộn cũng có luôn. Giữ sức khoẻ và dần cân bằng cuộc sống để bước tiếp cụ ơi. Đơn giản nhất ra pub nhâm nhi bia lạnh hay rượu ấm cho nhẹ lòng.Lời chia sẻ đầy trách nhiệm.
Em khi sang đây nặng hơn 73kg có thể nhìn thấy điếu thuốc lá ở cự ly 50m trong đk nắng sáng. Mỗi ngày khi mới sang em đeo balo trên lưng đi bộ trên đường rừng đồi ngập tuyết từ 16 20 km ..có hôm 22 hoặc hơn . Bật nhảy 100 lần và chống đẩy 50.
Ấy vậy mà sút nhanh kinh hoàng. Tinh thần ko tốt, ăn uống ko hợp . Giờ em 65kg , không muốn vận động..có hôm đi đc 3km đã mệt. Răng yếu , mắt kém. Đó là do nhiều thay đổi mang tính biến cố tác động lớn chưa từng có vào em .
Bên này thời điểm này 15 16 h đèn đường đã bật..không gian vào tối. Tuyết đã trắng đường . 8h sáng trời như 4h sáng mùa thu ở VN.
Vtmin D em mới biết nên gần đây có bảo mẹ trẻ con mua cho chúng. Bọn trẻ thì thích ở đây nhưng em đã lường ra nhiều vđ. Dù trong hay ngoài nc đều có tính 2 mặt.
Khi xa nhà mới nghĩ tới bao việc sau lưng, bao việc phía tương lai. Ko việc nào là nhỏ.
Hôm rồi có anh bạn bằng tuổi sống ở Nhật nhiều năm và con cái đã định cư NB..anh cũng tính sang đây nhưng em can. Châu âu không màu hồng như ta tưởng. Thực ra khi ra đi là vì con cái nhưng đó chưa chắc là bước tính đúng với mọi gia đình mọi con người. Ng VN có lẽ hợp hơn với 1 số nc PT mà nền kt còn mắt nhắm mắt mở , khí hậu ấm áp .
Rất cám ơn cụ.
Hồi xưa nhà em nghèo nên em chỉ có học và làm việc nhà thôi ạ. Em nhớ hồi tiểu học (em học khu B ở ngoại thành), năm lớp 4 hay lớp 5, lớp em có 2 bạn nữ nhà có điều kiện, mua hay mượn được 2 cái váy voan trắng xòe nhiều tầng, đi tất giấy trắng, trang điểm xinh đẹp, các bạn ấy múa bài Tập tầm vông để thi văn nghệ cấp trường (xuống trường chính ở phố thi). Em đi xem các bạn ấy múa mà mê mẩn, như thấy tiên ấy Mợ ạ.Mợ hát được chèo thì đúng làm ngành văn hoá hợp rồi. Mợ có dạy con gái hát chèo không?
Thế là có bao nhiêu điệu chèo cổ Mợ hát được hết còn gìHồi bé chỉ chờ đến thứ 7 để xem chương trình Sân khấu, có chèo, cải lương, tuồng. Những năm 8x xem ké tivi đen trắng nhà hàng xóm, nhà ông ấy siêu xịn vì vừa có tivi vừa có ắc quy. Hồi đó mất điện xoành xoạch, đang xem hay mà mất điện hoặc điện yếu nó co cái bóng hình tivi lại rồi tịt, cú lắm
Em hát được 1 số làn điệu chèo cổ phổ biến: Đào liễu, Quân tử vu dịch, Đò đưa, Chinh phụ, Đường trường thu không, Đường trường bắn thước, Luyện năm cung, Đào lý một cành, Con nhện giăng mùng, Tò vò, Tình thư hạ vị, Sa lệch chênh, Ngâm bốn mùa, Chức cẩm hồi văn... Em rất thích những bài có đoạn ngâm sổng, thơ.
Hát văn, Xẩm, Cải lương, Quan họ, nếu cần em cũng hát được vài bài tiếp khách.
Mấy năm trước em đã tìm thầy dạy đàn nguyệt, mà lúc ấy bận quá xong covid nữa nên không thực hiện được. Tiếc quá. Giá quyết tâm thì giờ có thêm cần câu cơm rồi không.
Em chào cụ, em không dám khuyên cụ gì cả, em chỉ kể trải nghiệm của em biết đâu có thể giúp cụ đỡ tâm tư.Lời chia sẻ đầy trách nhiệm.
Em khi sang đây nặng hơn 73kg có thể nhìn thấy điếu thuốc lá ở cự ly 50m trong đk nắng sáng. Mỗi ngày khi mới sang em đeo balo trên lưng đi bộ trên đường rừng đồi ngập tuyết từ 16 20 km ..có hôm 22 hoặc hơn . Bật nhảy 100 lần và chống đẩy 50.
Ấy vậy mà sút nhanh kinh hoàng. Tinh thần ko tốt, ăn uống ko hợp . Giờ em 65kg , không muốn vận động..có hôm đi đc 3km đã mệt. Răng yếu , mắt kém. Đó là do nhiều thay đổi mang tính biến cố tác động lớn chưa từng có vào em .
Bên này thời điểm này 15 16 h đèn đường đã bật..không gian vào tối. Tuyết đã trắng đường . 8h sáng trời như 4h sáng mùa thu ở VN.
Vtmin D em mới biết nên gần đây có bảo mẹ trẻ con mua cho chúng. Bọn trẻ thì thích ở đây nhưng em đã lường ra nhiều vđ. Dù trong hay ngoài nc đều có tính 2 mặt.
Khi xa nhà mới nghĩ tới bao việc sau lưng, bao việc phía tương lai. Ko việc nào là nhỏ.
Hôm rồi có anh bạn bằng tuổi sống ở Nhật nhiều năm và con cái đã định cư NB..anh cũng tính sang đây nhưng em can. Châu âu không màu hồng như ta tưởng. Thực ra khi ra đi là vì con cái nhưng đó chưa chắc là bước tính đúng với mọi gia đình mọi con người. Ng VN có lẽ hợp hơn với 1 số nc PT mà nền kt còn mắt nhắm mắt mở , khí hậu ấm áp .
Rất cám ơn cụ.
Uh giờ mà gặp ông Of mà chuyên lướt pic thích ngắm gấy từ góc nào thì thôi dồi 🥲Thế là có bao nhiêu điệu chèo cổ Mợ hát được hết còn gì
Quá nể
Xưa, Bố em có băng cassette Lưu Bình Dương Lễ, em nghe từ lớp 7, thấm lắm
Câu từ các Cụ sao mà thâm thúy đến thế
Cho vợ sang nuôi bạn, Dương Lễ tặng tấm gương soi: Trước khi đi ta có vật này trao tặng, đây là tấm gương tư mã của Từ thân ...
Thâm thật
Châu Long thì cầm gương mà hẹn rằng: ...sẽ giữ tấm gương chẳng mờ chút bụi
Tinh tế
Đấy là ngày xưa, chứ giờ mà cho vợ sang nuôi bạn 3 năm, lại được ông Lưu Bình đêm dùi mài kinh sử, ngày lướt OF thì...
Chậc
Vâng Cụ. Tiếng là âm nhạc dân gian nhưng câu từ của Chèo rất hàn lâm, văn hoa. Có xẩm là dân dã. Còn quan họ thì có cả 2 yếu tố. Cải lương mộc mạc có sao nói vậy như người dân Nam Bộ.Thế là có bao nhiêu điệu chèo cổ Mợ hát được hết còn gì
Quá nể
Xưa, Bố em có băng cassette Lưu Bình Dương Lễ, em nghe từ lớp 7, thấm lắm
Câu từ các Cụ sao mà thâm thúy đến thế
Cho vợ sang nuôi bạn, Dương Lễ tặng tấm gương soi: Trước khi đi ta có vật này trao tặng, đây là tấm gương tư mã của Từ thân ...
Thâm thật
Châu Long thì cầm gương mà hẹn rằng: ...sẽ giữ tấm gương chẳng mờ chút bụi
Tinh tế
Đấy là ngày xưa, chứ giờ mà cho vợ sang nuôi bạn 3 năm, lại được ông Lưu Bình đêm dùi mài kinh sử, ngày lướt OF thì...
Chậc
30 phút là toi chứ nói gì 3 năm ạ, 3 năm đã kịp đẻ 2 lứaUh giờ mà gặp ông Of mà chuyên lướt pic thích ngắm gấy từ góc nào thì thôi dồi 🥲
Em cám ơn nha.Ở châu Âu cụ chọn ở mấy nước bắc âu được không khí trong lành, an sinh xã hội tốt, và ổn định chính trị, ít bạo loạn hay đình công. Tuy nhiên mùa đông dài và thiếu ánh nắng sẽ thiếu vitamin D làm con người mệt mỏi, u sầu. Nếu ko phải người bản địa còn dẫn đến trầm cảm vì ko quen kiểu thời tiết u ám, ảm đạm, chưa kể cơ địa yếu sẽ dễ nhiễm lạnh, ốm ho dai dẳng, dị ứng thời tiết mùa lạnh, dị ứng phấn hoa vào mùa xuân. Ngoài bổ sung vitamin D, cụ tìm mua thử đèn chiếu ánh nắng mặt trời cỡ 1-2k eu để làm tâm trạng phấn chấn hơn. Đồ ăn châu Á ở siêu thị người Hoa dễ mua, hoặc search trên facebook hội người Việt bên đó họ bán thêm cả đồ Việt thậm chí trứng lộn cũng có luôn. Giữ sức khoẻ và dần cân bằng cuộc sống để bước tiếp cụ ơi. Đơn giản nhất ra pub nhâm nhi bia lạnh hay rượu ấm cho nhẹ lòng.
Cảm giác lạc lõng, cô đơn, mất phương hướng khi ở nơi tuyết trắng là bình thường nếu ko nói là thường xuyên. Nó có thể kéo dài cả năm này qua năm khác. Hãy vững vàng cố gắng vượt qua thôi dù rất vật vã và gian khó. Hãy tin rằng mọi chuyện sẽ dần ổn cụ nhé!!!!
Gửi cụ ca khúc này như nỗi lòng của những người con xa xứ...
Be strong, big boy!!!!!
Chơi vơi, một đời với những mùa đông tuyết trắng xứ người
Bỏ lại tiếng ru chiều tàn à ơi
Tìm nơi xa xôi nhọc nhằn, nỗi đắng cay
Hoà trong nước mắt rơi cùng bông tuyết
Để chìm trong kí ức nhạt nhoà
.....
Ngậm ngùi với những đêm trắng
Ngược dòng kí ức thời gian
Triền sông bình yên đổ bóng mơ nơi quê nhà
Tìm lại ngõ vắng lặng yên, nhỏ nhoi bờ vai thấp thoáng
Chỉ còn lại những tàn phai mong manh hôm nào
Mãi xa....
Cám ơn cụ .Em chào cụ, em không dám khuyên cụ gì cả, em chỉ kể trải nghiệm của em biết đâu có thể giúp cụ đỡ tâm tư.
Em có đôi năm cũng ở mấy nước lạnh sun vòi cả mùa hè (vì tắt sưởi) chứ đừng nói mùa đông. Chính đông em chỉ thấy "ánh sáng" khoảng từ 11h sáng đến khoảng 2h chiều, nếu trời không mưa. 3pm là tối như 6pm ở nhà bật đèn oto, 4pm thì coi như tối hẳn. 9h sáng ra khỏi nhà thì tối như 5am sáng mùa đông miền bắc. Thời gian đầu thấy hay hay sau độ 3 tháng bắt đầu chán và sợ vì mưa gió lạnh và tối tăm. Cụ nào hồi bé từng hay mơ kiểu rơi xuống 1 cái hố tối om không đáy như hố đen vũ trụ xong sợ quá tay chân loạn xạ rồi đập chân cộp xuống giường thì tỉnh dậy thì cái cảm giác của em nó y như vậy, một cảm giác bất lực. Bên ngoài tối om, mưa hoặc tuyết, không nhìn thấy gì quá vài mét, không thấy ai, không phân biệt thời gian, như ai đó đang trùm chăn vào mình và quan trọng là tâm lý không biết bao giờ mới hết cảnh đó nó khá thảm. Sau này em đi nhà tù Sơn La, Phú Quốc được nghe kể thì giống y kiểu nhốt tù nhân không cho họ phân biệt ngày đêm, mất phản xạ thời gian.
May quá là em chỉ thỉnh thoảng bị vậy khi rỗi việc và khi ở lỳ trong phòng vài ngày. Hơn nữa em xác định cuộc sống của mình dù có khó cũng chỉ là một cuộc dạo chơi có thời hạn. Sau này ngẫm lại em mới hiểu chính cái tâm lý "khó khăn có thời hạn" đó nó giúp ích vô cùng vì nó cho người ta hy vọng để vượt khó. Giống như cậu bé con trong phim Ý Cuộc sống tươi đẹp vậy, có mục đích thì dễ vượt qua khó khăn.
Ngoài ra, bản tính của em đi đâu cũng cố hòa nhập, trước hết là thỏa mãn tính tò mò xem họ sống ra sao hai là chỉ để được hòa nhập như một nhu cầu thiết yếu. Nhờ thói quen này mà em bật mode chơi game mới khá nhanh. Em chơi với 1 ông anh đi cùng từ VN ông ấy bật mode còn nhanh hơn em. Ông này thì có điều kiện địa vị. Nhiều lúc thấy buồn cười ông ấy vưa tuần trước còn ở VN sống "vương giả" tuần sau sang bển đã tỉnh bơ đi chợ đo lọ mắm đếm củ hành như dân nghèo thành thị đích thực. Ở nhà toàn xe đưa đón, sang bển cuốc bộ không kêu một câu. Hôm trước hôm sau là đi mua quần áo bển, tìm chỗ ăn chơi như quên luôn cuộc sống VN. Hỏi thì ông bảo đi nước ngoài nhiều và thường xuyên thành ra quen kiểu bật thay mode như thế. Bọn em cũng chuyển qua ăn uống tiệm cận kiểu Tây luôn 1 phần để hòa nhập, một phần chỗ em cũng chả có đồ VN và cuối cùng ăn kiểu ta rất chóng đói, ko chịu nổi nhiệt.
Tóm lại em thấy cái giúp em vượt qua trời đất ở bển mùa đông đằng đẵng là bật mode chơi game mới, quên game VN; xác định đó là một khó khăn nhất thời, và luôn kiên trì mục đích đã chọn. Và đó là hoàn cảnh của em khi đó, trẻ khỏe hơn. Hoàn cảnh của cụ em đoán là khác nhưng dù thế nào em cũng mong cụ nhìn xuống, nhìn lên, nhìn về phía trước để biết mình ở đâu, đặt mục đích sống hợp lý và coi mọi khó khăn là tạm thời. Chúc cụ mạnh khỏe.
Em thì ngấm Chèo từ vở Quan âm thị kính. Xưa nhà em có cái đài đĩa. Có bộ 5 hay 6 đĩa nhựa Vinyl vở này nên gần như thuộc hết. Sau này em hay đi chơi các hội làng mà có chiếu Chèo kiểu gì em cũng phải chen chân vào hóngThế là có bao nhiêu điệu chèo cổ Mợ hát được hết còn gì
Quá nể
Xưa, Bố em có băng cassette Lưu Bình Dương Lễ, em nghe từ lớp 7, thấm lắm
Câu từ các Cụ sao mà thâm thúy đến thế
Cho vợ sang nuôi bạn, Dương Lễ tặng tấm gương soi: Trước khi đi ta có vật này trao tặng, đây là tấm gương tư mã của Từ thân ...
Thâm thật
Châu Long thì cầm gương mà hẹn rằng: ...sẽ giữ tấm gương chẳng mờ chút bụi
Tinh tế
Đấy là ngày xưa, chứ giờ mà cho vợ sang nuôi bạn 3 năm, lại được ông Lưu Bình đêm dùi mài kinh sử, ngày lướt OF thì...
Chậc
Đừng cám ơn xuông mà nhớ phải làm theo đó cụ nhớ !Em cám ơn nha.
Hồi trước, lần đầu tiên nghe bài này là qua bộ phim "Hai phía chân trời", em thật sự xúc động. Bài hát lột tả chân thực tâm trạng của người con xa xứ.Gửi cụ ca khúc này như nỗi lòng của những người con xa xứ...
Be strong, big boy!!!!!
Chơi vơi, một đời với những mùa đông tuyết trắng xứ người
Bỏ lại tiếng ru chiều tàn à ơi
Tìm nơi xa xôi nhọc nhằn, nỗi đắng cay
Hoà trong nước mắt rơi cùng bông tuyết
Để chìm trong kí ức nhạt nhoà
.....
Ngậm ngùi với những đêm trắng
Ngược dòng kí ức thời gian
Triền sông bình yên đổ bóng mơ nơi quê nhà
Tìm lại ngõ vắng lặng yên, nhỏ nhoi bờ vai thấp thoáng
Chỉ còn lại những tàn phai mong manh hôm nào
Mãi xa....