Họ check cam cụ ạ, họ nhận ra ai thì họ gọi, thấy ông cùng phòng bảo vậychỉ chung thang máy thì họ điều tra thế nào ra đươc hả cụ?
Họ check cam cụ ạ, họ nhận ra ai thì họ gọi, thấy ông cùng phòng bảo vậychỉ chung thang máy thì họ điều tra thế nào ra đươc hả cụ?
Vâng, cảm ơn cụ đã cho lời khuyên. Đợi ra khỏi đây rồi cũng tính cái vaccinThú thật với cụ chủ em là chưa hề có kinh "nguyệt " vụ này. Giờ công việc cụ triển khai online với những người ko bị cách ly. Nghe bảo giờ là 21 ngày thì phải. Hiện tại em có nghe phong phanh ở SG viện đẻ gì đó đối điện Q.K 7 gần Sân bay đang triển khai tiêm vác-xi đường tiểu nghạch cụ thử tiềm cách hỏi xem có hướng cho cụ ko. Em nói trước em chỉ nghe a và c còn b thì em ko rõ.
Em nói đến đây là hết ạ
5k , k ra khỏi phòng, phòng luôn mở cửa, thì bọn e tuân thủ lắm ạ. Nhưng cụ có thể chia sẻ thêm để tránh nhiễm trong này k ?Xin chia sẻ cùng cụ.Vài ngày dồi sẽ quen,anh em lại vui thôi mà.Xin các cụ đừng đi lại lung tung các phòng,luôn mang k.t và giữ khỏng cách.
Em là thầy thuốc phục vụ triong khu cách li!
Vâng, nhập cảnh thì đc chọn ks ạ, chứ trong nước thì chịu rồiEm cũng bị cách ly năm ngoái 15 ngày đây, nhưng là đi nước ngoài về và được ở ks. Điều kiện nó còn đỡ chứ khu nhốt như cụ chủ căng lắm, ko sướng như bịn em mỗi thằng 1 phòng, tv internet thoải mái
![]()
Tin gì bọn 9 môn 3 điểm nàyMấy hôm trước báo lên bài “Các ổ dịch cơ bản đã được khống chế”, hôm sau nổ phát Bắc Ninh xong Bắc Giang![]()
Bọn e nào dám tụ j đâuCó gì đâu nhể. Tụ bạ thì phải chấp nhận thôi.
Thực ra có thể viết thay vì đọc sách của người khác mãiEm nghĩ nên chuẩn bị sẵn mấy cuốn sách hại não, nhỡ có đi thì đọc giết thời gian![]()
Chuẩn cụ! Có ảnh làm vài kiểu úp lên nữa cho xômChia sẻ cùng cụ. Cụ lập nhật ký hàng ngày cho anh em theo dõi, chú ý ngắt câu, ngắt đoạn kẻo đọc mệt lắm![]()
Cách ly là bất đắc dĩ mà, cố lên cụ ơiMọi sự đều do con Covid mà ra cccm ạ.
Có 11ae, thì 01 f0 xuất hiện, 10 người còn lại thành f1, mọi thứ đảo lộn hết cả. F0 thì đi viện, 10 ae, may mắn có 05 ae đc cách ly 01 khu, em và 01 đ/c nữa 01 khu, còn vài bạn nữa vì lý do kỹ thuật nên chưa được phường bế đi. Lúc xảy ra việc, mọi thứ nhộn lào, việc thì đương nhiên là đóng băng, còn cảm xúc thì bồn chồn, lo lắng, lúc trấn tĩnh tự an ủi là đi cách ly gần tháng là về, lúc thì căng cứng toàn thân.
30p trên xe, ông lái xe cứu thương phi như trâu điên, mông thì dập lên dập xuống không biết bao nhiêu lần, đầu chả nghĩ được j, chỉ nhớ gia đình.
Mới lên nhận phòng, 01 mình 01 phòng, an ủi, cầu trời cứ ở thế này.
01h30 sáng, cửa đập tung, thêm người, uh, ok.
3h30, lại thêm, thôi, đành chịu.
6h30, thêm người, vậy là full phòng.
Ở cách ly, ăn, ngủ, nằm, vui nhất khi mọi người vi zeo côn hỏi thăm, sau đó lại tìm cách giết thời gian. Tưởng ngày đầu trôi qua êm đềm thế, nhưng tổ cha con virus, nó mạnh thật. Mới tối qua cả tầng còn bao nhiêu là phòng trống, mà giờ thì gần full rồi.
Vào đây mới thấy sợ, sợ, sợ con này cccm ạ! Vẫn còn mớ ngày trước mặt nữa. Cố lên tôi ơi, cố lên các bác sỹ địa đầu chiến tuyến, cố lên Việt Nam!
$$$Day3: em mượn cái ảnh của bạn cùng cơ quan, post cái ảnh ngày mới, trời đẹp cccm ạ. Cảm ơn ac ở trung tâm, sáng sớm đã đi làm đẹp cho đời
![]()
Chiều có được chơi thể thao k cụ?Xin chia sẻ cùng cụ.Vài ngày dồi sẽ quen,anh em lại vui thôi mà.Xin các cụ đừng đi lại lung tung các phòng,luôn mang k.t và giữ khỏng cách.
Em là thầy thuốc phục vụ triong khu cách li!
E đc cái biết là sẽ bị bế đi, nhưng nói chung cảm xúc lẫn lộn lắmChia sẻ với cụ . Em sáng ngủ dậy đã bị phong tỏa và có thông báo cách ly tại nhà đây. May cái là vẫn làm online được vì hôm trước đã có chủ trương cho 1/2 cty luôn phiên làm tại nhà.