[Funland] Thủy Hử 4.0 demo

langtoilangtoi

Xe điện
Biển số
OF-520012
Ngày cấp bằng
6/7/17
Số km
4,650
Động cơ
102,109 Mã lực
Tuổi
49
Thủy hử 4.0 đấy thầy, mai kia ông thớt khéo còn phối kết hợp cả AI, xuyên không, trùng sinh,... nữa cơ. Mà cụ hỏi AI đấy à :D
Đúng rồi cụ, e hỏi con Grok vì món chữ nghĩa này e mù tịt.
 

baba77

Xe tăng
Biển số
OF-825566
Ngày cấp bằng
29/1/23
Số km
1,784
Động cơ
703,603 Mã lực
Nơi ở
Hà Nội
Lại nói về Kim Liên,
Trong vòng 49 ngày chịu tang chồng, trừ những lúc nhang khói cho có lệ, nơi mà nàng ghé đến nhiều nhất không phải bên ban thờ chồng mà là Spa : Nhũ hồng 5.0
Với món tiền bảo hiểm hậu hĩnh từ cái tai nạn của Đại Lang, nàng ta chơi hẳn combo : thu gọn 6cm vùng ngoài (khúc bên trong còn nguyên vẹn do Đại Lang không dùng tơi), cắt môi thừa, tẩy da chết, tăng trắng sáng vùng bẹn,... được tặng gói làm hồng và wax lông vùng khấu đầy hậu hĩnh.
Cuộc đời nàng từ đây sang một trang mới, đầy đẹp đẽ và tự tin của người đàn bà góa xinh đẹp,...
Bơm mông hút mỡ bụng nữa chứ cụ...... có khi đập nốt bộ nhá làm lại bố sứ trắng toát . :))
 

Phongtran570

Xe tải
Biển số
OF-560850
Ngày cấp bằng
26/3/18
Số km
470
Động cơ
661,380 Mã lực
Tuổi
54
Nơi ở
Hà Nội
Đề nghị Chã mở cuộc thi sáng tác Thủy Hử 4.0 ạ.
 

matizvan2009

Xe ngựa
Biển số
OF-42690
Ngày cấp bằng
8/8/09
Số km
26,439
Động cơ
1,283,649 Mã lực

phuongmit

Xe ba gác
Biển số
OF-134398
Ngày cấp bằng
14/3/12
Số km
23,981
Động cơ
3,165,232 Mã lực
Nơi ở
Hà Nội
Dầu hỏa là Việt hóa từ "hỏa du" (火油), có thể chỉ chung [các loại] dầu để đốt sáng (dầu than dá hay dầu lạc,...).

Thực tế, ở Trung Quốc nói riêng, hay trên thế giới nói chung, con người đã phát hiện, khai thác và sử dụng dầu mỏ, khí đốt từ hàng ngàn năm trước. Trong chiến tranh thời trung cổ, các cỗ máy công thành dùng hỏa lực hay các thiết bị phóng hỏa được sử dụng rất hữu hiệu với vũ khí phối trộn các thành phần như dầu hỏa, nhựa thông, lưu huỳnh,... Sách Vũ kinh tổng yếu thời Bắc Tống về lý thuyết quân sự và công nghệ quân sự có nhắc tới "Mãnh hỏa du cự" là một thứ súng phun lửa (đầu tiên trên thế giới???) với bình đựng dầu và ống phun cơ cấu đẩy piston.

View attachment 9058972 View attachment 9058977

Phục dựng
View attachment 9058978

Ở Việt Nam, cây dầu rái mà ngư dân hay lấy dầu để trét thuyền còn có tên là Mãnh hỏa du do đặc tính cháy của nhựa cây.
Đùa chứ phổ cập cả kiến thức khoa học trong thớt chuyện sếch 🤣
 

Kend Trần

Xe hơi
Biển số
OF-733589
Ngày cấp bằng
22/6/20
Số km
135
Động cơ
69,576 Mã lực
Tuổi
33
Nơi ở
Nam Định
Có chương mới nhớ tag em
 

buicongchuc

Xe ngựa
Biển số
OF-146822
Ngày cấp bằng
23/6/12
Số km
27,741
Động cơ
944,526 Mã lực
Nơi ở
Bắc Triều Tiên, Hà Nội
Dầu hỏa là Việt hóa từ "hỏa du" (火油), có thể chỉ chung [các loại] dầu để đốt sáng (dầu than dá hay dầu lạc,...).

Thực tế, ở Trung Quốc nói riêng, hay trên thế giới nói chung, con người đã phát hiện, khai thác và sử dụng dầu mỏ, khí đốt từ hàng ngàn năm trước. Trong chiến tranh thời trung cổ, các cỗ máy công thành dùng hỏa lực hay các thiết bị phóng hỏa được sử dụng rất hữu hiệu với vũ khí phối trộn các thành phần như dầu hỏa, nhựa thông, lưu huỳnh,... Sách Vũ kinh tổng yếu thời Bắc Tống về lý thuyết quân sự và công nghệ quân sự có nhắc tới "Mãnh hỏa du cự" là một thứ súng phun lửa (đầu tiên trên thế giới???) với bình đựng dầu và ống phun cơ cấu đẩy piston.

View attachment 9058972 View attachment 9058977

Phục dựng
View attachment 9058978

Ở Việt Nam, cây dầu rái mà ngư dân hay lấy dầu để trét thuyền còn có tên là Mãnh hỏa du do đặc tính cháy của nhựa cây.
Khẩu súng của TMK :))
 

BachBeo

Xe ba gác
{Kinh doanh chuyên nghiệp}
Biển số
OF-3366
Ngày cấp bằng
13/2/07
Số km
22,550
Động cơ
313,627 Mã lực
Nơi ở
Hà Nội
Website
tuyendungvieclam.net

BachBeo

Xe ba gác
{Kinh doanh chuyên nghiệp}
Biển số
OF-3366
Ngày cấp bằng
13/2/07
Số km
22,550
Động cơ
313,627 Mã lực
Nơi ở
Hà Nội
Website
tuyendungvieclam.net

BachBeo

Xe ba gác
{Kinh doanh chuyên nghiệp}
Biển số
OF-3366
Ngày cấp bằng
13/2/07
Số km
22,550
Động cơ
313,627 Mã lực
Nơi ở
Hà Nội
Website
tuyendungvieclam.net
Em gánh cùng cụ pô ảnh minh hoạ

IMG_20241023_231334.jpg
Phân đoạn 2:

"Tây Môn Khánh xông vào phòng Kim Liên như một con thú đói, ánh mắt hắn cháy bỏng dục vọng nhìn trọn thân hình mê hoặc của nàng. Kim Liên vừa khép cửa, hắn đã đẩn nàng áp sát vào tường, bàn tay thô bạo xé toạc chiếc yếm mỏng manh, lộ ra làn da trắng nõn như tuyết cùng đôi gò bồng đảo căng đầy, nhũ hoa hồng nhuận run rẩy dưới hơi thở nóng rực của hắn.

"Ngươi... dám làm thế à...?" Kim Liên giả vờ chống cự, nhưng đôi mắt phượng lại nửa nhắm nửa mở đầy khêu gợi.

Tây Môn Khánh cười gằn, cúi đầu mút lấy một bên ngực, tay kia sục sạo xuống vùng eo thon, rồi trực tiếp luồn vào giữa đôi đùi trắng nõn. "Ừm... ngon lắm... đã ướt rồi này..." Hắn thều thào, ngón tay thô ráp xoáy vào chỗ nhạy cảm khiến Kim Liên rên rỉ, thân thể uốn éo trong khoái cảm.

Không chần chừ, hắn giật phăng chiếc quần lụa mỏng tang, để lộ vùng kín ẩm ướt đang thổn thức. Kim Liên hít hà, hai tay bấu chặt vào vai hắn, miệng không ngừng thở gấp: "Làm đi... hành hạ ta đi..."

Tây Môn Khánh nhe răng cười, tháo nhanh dây lưng, để lộ "của quý" cương cứng, gân guốc. Kim Liên liếm môi, tay nắm lấy vuốt ve khiến hắn rên lên gằn giọng. "Con đĩ... muốn chết à...?"

Chưa đợi nàng đáp lại, hắn đã đẩy mạnh, đâm thẳng vào thân thể mềm mại của nàng. Kim Liên hét lên, đôi chân trần quắp chặt lấy eo hắn, móng tay cào xé lưng thô ráp. "Sâu nữa... đừng dừng lại...!"

Hai cơ thể quấn lấy nhau điên cuồng, tiếng thịt đập vào thịt vang lên thô tục. Tây Môn Khánh nâng đôi chân trắng nõn của nàng lên vai, đâm thọc càng lúc càng dữ dội, như muốn xé tan thể xác yếu ớt của Kim Liên.

"Ta... ta không chịu nổi nữa...!" Nàng rít lên, thân thể co quắp trong cực khoái.

Hắn gầm gừ, tăng tốc những cú hích cuối cùng rồi phóng thích tất cả vào sâu bên trong. Kim Liên rùng mình, môi mím chặt, tay vẫn siết chặt lấy hắn như sợ hắn biến mất.

Sau phút giây điên loạn, cả hai đều đổ nhào xuống giường, mồ hôi ướt đẫm. Kim Liên thở dốc, ngón tay vẽ vòng lên ngực hắn:

"Lần sau... ta sẽ bắt ngươi phải hối hận vì dám đối xử thô bạo với ta như thế này..."

Tây Môn Khánh cười khẩy, tay nắm lấy bầu ngực đỏ ửng của nàng: "Ồ? Vậy à? Vậy tại sao giờ nàng lại đang cọ xát vào ta lần nữa?"

Kim Liên cười dâm đãng, đè hắn xuống: "Bởi vì... ngươi vẫn chưa xong mà..."

(Viết bởi đíp sích)
 

301kmh

Xe tải
Biển số
OF-716960
Ngày cấp bằng
20/2/20
Số km
209
Động cơ
83,030 Mã lực
Hồi thứ hai: Kẻ trộm trong bóng tối
Lời rằng: Lương Sơn Bạc, chốn sông nước mênh mông, từ sau vụ kho lương cháy, lòng người đã bắt đầu dao động, nghi ngờ len lỏi giữa anh em. Tống Giang ngày đêm trăn trở, Ngô Dụng mải miết tìm manh mối, Võ Tòng thì nghiến răng chờ kẻ thù lộ diện. Nào ngờ, trời cao chưa hết trêu người, một đêm trăng rằm sáng tỏ, máu lại nhuộm đỏ bờ sông, gieo thêm tang tóc lên Lương Sơn.

Hôm ấy, trăng tròn treo cao, ánh bạc soi rọi mặt nước lấp lánh. Các hảo hán tụ họp ở đại sảnh, bàn cách đối phó sau vụ cháy kho. Lý Quỳ, Hắc Toàn Phong, vốn tính nóng nảy, đứng dậy gầm lên: “Tống đại ca, cứ để ta dẫn anh em lùng sục quanh trại, kẻ nào dám đốt kho, ta bổ đôi đầu hắn!” Tống Giang khuyên can: “Lý Quỳ, đừng manh động, kẻ thù ẩn trong bóng tối, ta cần mưu hơn sức!” Nhưng Lý Quỳ cười lớn: “Mưu gì nổi khi bụng đói? Ta ra bờ sông kiếm ít cá, đêm nay phải ăn no mới đánh được!” Nói xong, hắn vác đôi búa lớn, bước ra giữa tiếng cười của anh em.

Ai ngờ, đó là lần cuối Lương Sơn thấy Lý Quỳ còn sống.

Giờ Tý vừa điểm, một tiếng thét thảm thiết vang lên từ phía bờ sông, xé tan không gian tĩnh lặng. Võ Tòng phản ứng nhanh nhất, lao ra như cơn lốc, theo sau là Tống Giang và Ngô Dụng. Đến nơi, cảnh tượng trước mắt khiến cả ba chết lặng: Lý Quỳ nằm gục bên bờ nước, đôi búa rơi lăn lóc, máu từ ngực chảy thành dòng, nhuộm đỏ cả mặt sông. Đôi mắt hắn trợn trừng, miệng há hốc như muốn gào lên điều gì, nhưng chỉ còn tiếng gió lạnh thổi qua. Trên ngực Lý Quỳ, một mũi thương ngắn cắm sâu, máu vẫn rỉ ra từng giọt. Gần đó, một mảnh giấy nhỏ dính máu, bay lất phất trong gió, ghi dòng chữ nguệch ngoạc: “Công lý sẽ đến.”

Tống Giang quỳ xuống bên thi thể, tay run rẩy chạm vào gương mặt cứng đờ của Lý Quỳ, giọng nghẹn ngào: “Lý Quỳ, đệ trung liệt thế này, kẻ nào nhẫn tâm hạ thủ?” Võ Tòng gầm lên như thú dữ: “Kẻ nào làm chuyện này, ta thề sẽ xé xác nó!” Hắn đấm mạnh xuống đất, làm nước sông bắn tung tóe. Ngô Dụng, điềm tĩnh hơn cả, cúi xuống xem xét thi thể, nhặt mũi thương lên, ánh mắt sắc lạnh: “Thương này không tầm thường, đầu sắt rèn tinh xảo, chỉ kẻ giỏi võ mới dùng được. Nhưng… nhìn cách Lý Quỳ chết, e rằng không đơn giản!”

Ông chỉ tay xuống đất: quanh thi thể, không một dấu chân lạ, chỉ có vài vết bùn loang lổ, như thể Lý Quỳ tự ngã xuống mà không có đấu tranh. Ngô Dụng nhíu mày: “Lý Quỳ võ công không tệ, tính cảnh giác cao, sao lại bị đâm từ phía trước mà không phản kháng? Chẳng lẽ…” Ông chưa nói hết, Võ Tòng đã cắt lời: “Chẳng lẽ gì? Rõ ràng là kẻ thù ra tay bất ngờ!” Nhưng Ngô Dụng lắc đầu: “Không, Võ nhị ca. Ta nghi ngờ Lý Quỳ quen biết kẻ ra tay, hoặc bị đánh lạc hướng trước khi chết!”

Tống Giang nghe xong, lòng càng nặng trĩu. Ông ra lệnh lục soát quanh bờ sông, nhưng chỉ tìm thấy thêm một manh mối kỳ lạ: một chiếc túi nhỏ bỏ lại gần bụi lau, bên trong chứa vài hạt giống kỳ lạ, mùi hắc nồng. Ngô Dụng ngửi thử, cau mày: “Đây là hạt cây mê hồn, hiếm thấy ở vùng này. Nếu Lý Quỳ ngửi lâu, thần trí sẽ mơ màng, không kịp phản ứng!” Võ Tòng nghiến răng: “Ý ngươi là kẻ thù dùng độc kế?” Ngô Dụng gật đầu: “Đúng vậy. Kẻ này không chỉ giỏi võ, mà còn xảo quyệt, biết dùng mưu để hạ thủ!”

Đúng lúc ấy, một hảo hán chạy tới, tay cầm một mảnh gỗ cháy xém, bẩm báo: “Tống đại ca, gần bờ sông phía Bắc, chúng tôi thấy dấu vết lửa nhỏ, như ai đó đốt thứ gì rồi bỏ đi!” Tống Giang hỏi: “Có thấy kẻ khả nghi không?” Gã lắc đầu: “Không, nhưng có nghe tiếng thuyền chèo xa dần trong sương!” Võ Tòng lao ra bờ Bắc, nhưng chỉ thấy mặt nước phẳng lặng, sương mù dày đặc che kín mọi dấu vết.

Ngô Dụng đứng lặng, tay cầm mảnh giấy “Công lý sẽ đến”, trầm ngâm: “Tống huynh, vụ này liên quan đến vụ cháy kho. Kẻ thù không chỉ muốn phá Lương Sơn, mà còn nhắm vào anh em ta, từng người một. Hạt mê hồn, thương pháp, lửa đốt – tất cả đều là kế hoạch kín kẽ!” Tống Giang hỏi: “Ngươi nghi ngờ ai?” Ngô Dụng lắc đầu: “Chưa rõ. Nhưng ta nhớ Trương Thanh, Tiễn Thủ, từng kể về loại hạt này khi đi qua vùng Nam. Hắn rời trại nửa tháng trước, liệu có liên quan?”

Võ Tòng gầm lên: “Nếu là Trương Thanh, ta sẽ lôi hắn về đối chất!” Nhưng Ngô Dụng ngăn lại: “Đừng vội. Trương Thanh giỏi thương, nhưng vụ này quá tinh vi, không giống phong cách hắn. Có kẻ khác giật dây, dùng Trương Thanh làm mồi nhử, hoặc cố tình để lại manh mối giả!” Tống Giang thở dài: “Nếu vậy, kẻ thù này quá nham hiểm. Lý Quỳ chết thê thảm thế này, ta không thể tha thứ!”

Đêm ấy, trăng rằm vẫn sáng, nhưng ánh bạc giờ nhuộm màu tang tóc. Các hảo hán tụ tập quanh thi thể Lý Quỳ, ai nấy mắt đỏ hoe. Hoa Vinh, Tiểu Lý Quảng, đứng bên cạnh, nắm chặt cung, thì thầm: “Lý Quỳ, ta thề sẽ tìm kẻ thù, bắn nát đầu nó!” Nhưng Ngô Dụng kéo anh ta lại: “Đừng nóng vội, Hoa huynh. Kẻ này muốn ta rối loạn, càng manh động, càng rơi vào bẫy!”

Đột nhiên, từ xa, một tiếng cười khẽ vang lên trong sương mù, lạnh lẽo như gió đêm. Võ Tòng lao tới, nhưng chỉ thấy bóng nước lay động, không một dấu vết. Tống Giang đứng lặng, tay nắm chặt chuôi kiếm: “Kẻ thù này là ai, sao cứ trốn trong bóng tối?” Ngô Dụng thì thầm: “Huynh trưởng, ta e rằng đây mới là khởi đầu. Lý Quỳ chết không phải ngẫu nhiên, mà là lời cảnh báo!”

Trăng dần khuất sau mây, Lương Sơn chìm trong không khí nặng nề. Cái chết thê lương của Lý Quỳ như nhát dao cứa vào lòng anh em, nhưng kẻ chủ mưu vẫn ẩn trong màn sương, mưu đồ hiểm độc chưa lộ hết. Hồi sau sẽ rõ.
 

buicongchuc

Xe ngựa
Biển số
OF-146822
Ngày cấp bằng
23/6/12
Số km
27,741
Động cơ
944,526 Mã lực
Nơi ở
Bắc Triều Tiên, Hà Nội
Đêm về đọc thớt mí thú vị :D
 

Diep1979

Xe container
Biển số
OF-809344
Ngày cấp bằng
24/3/22
Số km
6,538
Động cơ
829,913 Mã lực
Võ Tòng đại chiến Phan Kim Liên ^^
 
Thông tin thớt
Đang tải
Top