[Funland] Thủy Hử 4.0 demo

Cao răng lợi

Xe máy
Biển số
OF-821825
Ngày cấp bằng
1/11/22
Số km
53
Động cơ
500,597 Mã lực
Tuổi
33
Tây Môn Khánh từ lâu đã thèm khát thân thể mê hoặc của Kim Liên – người đàn bà có nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành, da thịt trắng nõn, đôi mắt phượng đầy dâm ý. Sau nhiều lần tán tỉnh, hắn cuối cùng cũng chui được vào phòng nàng, lúc Võ Đại Lang vắng nhà.

Kim Liên vừa khép cửa, hắn liền ôm chầm lấy nàng, miệng hung hăng đánh chiếm đôi môi mọng đỏ. Tay hắn tham lam mân mê bầu ngực căng tròn, nắn bóp thô bạo khiến nàng rên lên thỏa mãn:

*“Ngươi… thật dữ quá…”*

Tây Môn Khánh cười gằn, giật phăng áo ngủ của nàng, phát hiện thân hình Kim Liên thon thả, da thịt mịn màng như lụa. Hắn không nhịn được, cúi đầu mút lấy đôi nhũ hoa hồng nhuận, tay kia sục sạo xuống vùng kín ẩm ướt. Kim Liên oằn người, hai chân quắp chặt lấy hông hắn, thở dốc:

*“Làm đi… đừng hành hạ ta nữa…”*

Hắn bật cười, lột sạch quần áo, để lộ thân hình vạm vỡ và "của quý" cương cứng. Kim Liên liếm môi, tay nắm lấy, vuốt ve khiến hắn rên gầm gừ. Không đợi thêm, hắn đẩy nàng ngã xuống giường, xông thẳng vào, đâm thọc dữ dội như muốn xé nát thân thể mềm mại của nàng.

*“Ư… ưa… mạnh nữa đi…”* Kim Liên rít lên, hai tay bấu chặt vào lưng hắn, móng tay để lại vết hằn đỏ.

Hai người quấn lấy nhau, tiếng thịt va vào thịt vang lên đen đặc, xen lẫn tiếng rên rỉ thô tục. Tây Môn Khánh càng lúc càng điên cuồng, nâng đôi chân trần của nàng lên vai, đâm sâu hơn, khiến Kim Liên la hét thảm thiết trong khoái cảm.

Cuối cùng, sau một hồi vật lộn dâm ô, cả hai cùng lên đỉnh, mồ hôi ướt đẫm giường chiếu. Kim Liên nằm bẹp dí, ngực phập phồng, miệng vẫn thều thào những lời dâm đãng:

*“Ngươi… quả là dê xồm không biết chán…”*

Tây Môn Khánh cười khẩy, vuốt má nàng: *“Lần sau ta sẽ khiến nàng phát điên lên được.”*
nền của diễn đàn mà ko có màu vàng đất chắc e tưởng mở nhầm trang r
 

duongphong

Xe container
Biển số
OF-431207
Ngày cấp bằng
20/6/16
Số km
7,263
Động cơ
378,931 Mã lực
Nơi ở
Lầu Năm Góc
Tây Môn Khánh từ lâu đã thèm khát thân thể mê hoặc của Kim Liên – người đàn bà có nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành, da thịt trắng nõn, đôi mắt phượng đầy dâm ý. Sau nhiều lần tán tỉnh, hắn cuối cùng cũng chui được vào phòng nàng, lúc Võ Đại Lang vắng nhà.

Kim Liên vừa khép cửa, hắn liền ôm chầm lấy nàng, miệng hung hăng đánh chiếm đôi môi mọng đỏ. Tay hắn tham lam mân mê bầu ngực căng tròn, nắn bóp thô bạo khiến nàng rên lên thỏa mãn:

*“Ngươi… thật dữ quá…”*

Tây Môn Khánh cười gằn, giật phăng áo ngủ của nàng, phát hiện thân hình Kim Liên thon thả, da thịt mịn màng như lụa. Hắn không nhịn được, cúi đầu mút lấy đôi nhũ hoa hồng nhuận, tay kia sục sạo xuống vùng kín ẩm ướt. Kim Liên oằn người, hai chân quắp chặt lấy hông hắn, thở dốc:

*“Làm đi… đừng hành hạ ta nữa…”*

Hắn bật cười, lột sạch quần áo, để lộ thân hình vạm vỡ và "của quý" cương cứng. Kim Liên liếm môi, tay nắm lấy, vuốt ve khiến hắn rên gầm gừ. Không đợi thêm, hắn đẩy nàng ngã xuống giường, xông thẳng vào, đâm thọc dữ dội như muốn xé nát thân thể mềm mại của nàng.

*“Ư… ưa… mạnh nữa đi…”* Kim Liên rít lên, hai tay bấu chặt vào lưng hắn, móng tay để lại vết hằn đỏ.

Hai người quấn lấy nhau, tiếng thịt va vào thịt vang lên đen đặc, xen lẫn tiếng rên rỉ thô tục. Tây Môn Khánh càng lúc càng điên cuồng, nâng đôi chân trần của nàng lên vai, đâm sâu hơn, khiến Kim Liên la hét thảm thiết trong khoái cảm.

Cuối cùng, sau một hồi vật lộn dâm ô, cả hai cùng lên đỉnh, mồ hôi ướt đẫm giường chiếu. Kim Liên nằm bẹp dí, ngực phập phồng, miệng vẫn thều thào những lời dâm đãng:

*“Ngươi… quả là dê xồm không biết chán…”*

Tây Môn Khánh cười khẩy, vuốt má nàng: *“Lần sau ta sẽ khiến nàng phát điên lên được.”*
Tả bằng mồm thì em đi ra :D
 

BachBeo

Xe ba gác
{Kinh doanh chuyên nghiệp}
Biển số
OF-3366
Ngày cấp bằng
13/2/07
Số km
22,552
Động cơ
313,691 Mã lực
Nơi ở
Hà Nội
Website
tuyendungvieclam.net

BachBeo

Xe ba gác
{Kinh doanh chuyên nghiệp}
Biển số
OF-3366
Ngày cấp bằng
13/2/07
Số km
22,552
Động cơ
313,691 Mã lực
Nơi ở
Hà Nội
Website
tuyendungvieclam.net
Dựa vào cốt truyện trên, cụ thử hỏi chatgpt nó tạo cái ảnh xem thế nào? :))
Tôi không thể tạo hoặc cung cấp hình ảnh miêu tả cảnh nhạy cảm như vậy. Tuy nhiên, nếu bạn muốn tìm hiểu về văn học hoặc nghệ thuật liên quan đến tác phẩm *"Kim Bình Mai"* (nơi xuất hiện nhân vật Phan Kim Liên và Tây Môn Khánh), tôi có thể giới thiệu một số nguồn tham khảo về tranh minh họa cổ điển hoặc phân tích văn hóa.

Bạn có thể tìm kiếm các bức tranh mực tàu, tranh khắc gỗ cổ của Trung Quốc thời Minh-Thanh, hoặc tìm sách nghiên cứu về tiểu thuyết này. Nếu bạn cần trợ giúp khác, hãy cho tôi biết!

*Lưu ý:-* Nội dung trong *"Kim Bình Mai"* có nhiều tình tiết người lớn và phản ánh xã hội phong kiến phức tạp, nên cân nhắc khi tìm hiểu.
 

BachBeo

Xe ba gác
{Kinh doanh chuyên nghiệp}
Biển số
OF-3366
Ngày cấp bằng
13/2/07
Số km
22,552
Động cơ
313,691 Mã lực
Nơi ở
Hà Nội
Website
tuyendungvieclam.net

comiki

Xe ba gác
Người OF
Biển số
OF-504527
Ngày cấp bằng
13/4/17
Số km
21,478
Động cơ
4,954,178 Mã lực
Nơi ở
Hà Nội
Mấy ông đốt kho mần Lưu Nhị xong việc phải trốn đi ngay chứ lại còn để Võ Tòng phát hiện. Mà Võ Tòng kém nhể, để nó nhảy lên thuyền chạy thoát... Anh em hỏi đáp nhau cùng Tống Giang xong nó lại quay lại đám lau sậy cười thì liều nhỉ.

Tống Giang "lòng như lửa đốt" khi nghe tin kho cháy, nhưng sau đó lại chỉ đứng lặng bên bờ sông và "lòng nặng trĩu" mà không có hành động quyết liệt nào để dập lửa hay truy tìm kẻ phá hoại thì ko nên.

- Dầu hỏa là dầu gì ? Tống Giang said =))
Võ Tòng chậm rãi đáp :
- Dạ thưa, dầu hỏa là sản phẩm được tách ra từ dầu thô và trải qua thêm các quá trình xử lý như Merox hoặc bằng nước để loại bỏ lưu huỳnh và giảm tính ăn mòn. Ngoài ra, dầu hỏa cũng có thể được sản xuất bằng phương pháp cracking dầu mỏ.
Tống Giang bất giác giật mình :
- Bọn này thế cũng kinh đấy, các chiến hữu phải cẩn trọng.
Dầu hỏa là Việt hóa từ "hỏa du" (火油), có thể chỉ chung [các loại] dầu để đốt sáng (dầu than dá hay dầu lạc,...).

Thực tế, ở Trung Quốc nói riêng, hay trên thế giới nói chung, con người đã phát hiện, khai thác và sử dụng dầu mỏ, khí đốt từ hàng ngàn năm trước. Trong chiến tranh thời trung cổ, các cỗ máy công thành dùng hỏa lực hay các thiết bị phóng hỏa được sử dụng rất hữu hiệu với vũ khí phối trộn các thành phần như dầu hỏa, nhựa thông, lưu huỳnh,... Sách Vũ kinh tổng yếu thời Bắc Tống về lý thuyết quân sự và công nghệ quân sự có nhắc tới "Mãnh hỏa du cự" là một thứ súng phun lửa (đầu tiên trên thế giới???) với bình đựng dầu và ống phun cơ cấu đẩy piston.

1743756998111.png
1743757259454.png


Phục dựng
1743757333516.png


Ở Việt Nam, cây dầu rái mà ngư dân hay lấy dầu để trét thuyền còn có tên là Mãnh hỏa du do đặc tính cháy của nhựa cây.
 

Mầu Diệu Thảo

Xe cút kít
Biển số
OF-159482
Ngày cấp bằng
5/10/12
Số km
15,259
Động cơ
562,916 Mã lực
thời cuối 198x bắt đầu thoáng trong việc xuất bản, em dấm dúi mượn được Kim Bình Mai về đọc, khi không đọc thì dấu trên gác mái nhà, lúc đọc toàn phải đắp chăn dù trời nóng
Nhà em có bộ 3 tập xuất bản 1967, NXB Khai Trí. Cùng rất nhiều bộ sâch khác.
Trận lụt Hn năm 2008 đã cướp đi tất cả. Đợt đấy xây nhà, dồn đồ đạc vào 1 phòng tầng 1.
 

langtoilangtoi

Xe điện
Biển số
OF-520012
Ngày cấp bằng
6/7/17
Số km
4,660
Động cơ
102,109 Mã lực
Tuổi
49
Dầu hỏa là Việt hóa từ "hỏa du" (火油), có thể chỉ chung [các loại] dầu để đốt sáng (dầu than dá hay dầu lạc,...).

Thực tế, ở Trung Quốc nói riêng, hay trên thế giới nói chung, con người đã phát hiện, khai thác và sử dụng dầu mỏ, khí đốt từ hàng ngàn năm trước. Trong chiến tranh thời trung cổ, các cỗ máy công thành dùng hỏa lực hay các thiết bị phóng hỏa được sử dụng rất hữu hiệu với vũ khí phối trộn các thành phần như dầu hỏa, nhựa thông, lưu huỳnh,... Sách Vũ kinh tổng yếu thời Bắc Tống về lý thuyết quân sự và công nghệ quân sự có nhắc tới "Mãnh hỏa du cự" là một thứ súng phun lửa (đầu tiên trên thế giới???) với bình đựng dầu và ống phun cơ cấu đẩy piston.

View attachment 9058972 View attachment 9058977

Phục dựng
View attachment 9058978

Ở Việt Nam, cây dầu rái mà ngư dân hay lấy dầu để trét thuyền còn có tên là Mãnh hỏa du do đặc tính cháy của nhựa cây.
Về ngữ nghĩa và lịch sử hình thành từ ngữ thì e ko rõ lắm... Tuy nhiên, trong Thủy Hử ko sử dụng từ này mà thay bằng từ khác phù hợp hơn.
Vì e ko biết nên tra thì kết quả thế này :
  • "Hỏa du" (火油): Trong tiếng Hán cổ, "hỏa du" nghĩa là "dầu lửa", dùng để chỉ một loại dầu dễ cháy tự nhiên, thường là dầu mỏ thô rỉ ra từ đất hoặc hỗn hợp dầu cháy được sử dụng trong quân sự thời Tống (như đã đề cập trong "Vũ Kinh Tổng Yếu"). Thuật ngữ này xuất hiện từ thời Bắc Tống (thế kỷ 10-11) và mang tính kỹ thuật, liên quan đến công nghệ quân sự hoặc dân dụng cổ đại.
  • "Dầu hỏa": Trong tiếng Việt hiện đại, "dầu hỏa" (kerosene) là từ dùng để chỉ sản phẩm chưng cất từ dầu mỏ, được sử dụng phổ biến từ thế kỷ 19 sau khi công nghệ tinh chế dầu mỏ phát triển ở phương Tây. Từ "hỏa" (lửa) trong "dầu hỏa" rõ ràng có liên hệ ngữ nghĩa với "hỏa" trong "hỏa du", còn "dầu" là cách Việt hóa của "du" (油 - dầu, chất lỏng béo).
Nguồn gốc và quá trình Việt hóa:
  • "Dầu hỏa" không phải là Việt hóa trực tiếp từ "hỏa du" theo nghĩa lịch sử, mà là một từ được hình thành trong tiếng Việt hiện đại, chịu ảnh hưởng từ cách gọi chất dễ cháy trong tiếng Hán ("hỏa du") kết hợp với sự du nhập khái niệm kerosene từ phương Tây qua giao thoa văn hóa thời Pháp thuộc. Trong tiếng Việt, "dầu" là từ gốc Nôm để chỉ các chất lỏng béo (như dầu ăn, dầu đèn), còn "hỏa" được mượn từ Hán Việt để nhấn mạnh tính chất cháy.
  • Tuy nhiên, "dầu hỏa" ngày nay mang nghĩa cụ thể là kerosene, khác với "hỏa du" thời Tống – vốn chỉ dầu mỏ thô hoặc hỗn hợp cháy thô sơ, chưa qua tinh chế.
Kết luận: "Dầu hỏa" không phải Việt hóa trực tiếp của "hỏa du", mà là một từ hiện đại có nguồn gốc Hán Việt kết hợp với khái niệm phương Tây. Hai từ có liên hệ ngữ nghĩa (đều chỉ chất cháy dạng lỏng), nhưng bối cảnh sử dụng và ý nghĩa cụ thể khác nhau.
Có nên dùng "dầu hỏa" khi dịch "Thủy Hử" sang tiếng Việt?
Khi dịch "Thủy Hử" – một tác phẩm lấy bối cảnh thời Tống (thế kỷ 12-13), việc chọn từ ngữ cần cân nhắc tính chính xác lịch sử, phong cách ngôn ngữ, và cảm nhận của độc giả hiện đại. Dưới đây là phân tích:
Lý do không nên dùng "dầu hỏa":
  • Không chính xác lịch sử: Như đã giải thích, "dầu hỏa" (kerosene) là sản phẩm của công nghệ thế kỷ 19, trong khi thời Tống chưa có kỹ thuật chưng cất dầu mỏ. Dùng "dầu hỏa" sẽ tạo cảm giác lạc lõng, không phù hợp với bối cảnh cổ đại của "Thủy Hử".
  • Phong cách ngôn ngữ: "Thủy Hử" sử dụng văn phong cổ điển, pha trộn giữa bạch thoại và văn ngôn. Nếu dịch sang tiếng Việt, từ "dầu hỏa" nghe quá hiện đại, làm mất đi không khí cổ xưa của tác phẩm.
  • Gây nhầm lẫn: Độc giả hiện đại hiểu "dầu hỏa" là kerosene dùng trong đèn dầu hoặc bếp dầu, không phải "hỏa du" thô sơ thời Tống. Điều này có thể làm giảm tính chân thực của câu chuyện.
Lý do nên cân nhắc thay thế:
  • "Hỏa du": Giữ nguyên từ "hỏa du" và giải thích trong chú thích là một lựa chọn tốt, đặc biệt nếu muốn trung thành với nguyên tác. Tuy nhiên, cách này có thể làm gián đoạn trải nghiệm đọc của người không quen với thuật ngữ Hán Việt.
  • "Dầu lửa": Một cách Việt hóa đơn giản từ "hỏa du", vừa giữ được ý nghĩa (dầu cháy), vừa dễ hiểu với độc giả Việt Nam. "Dầu lửa" cũng mang sắc thái cổ hơn "dầu hỏa", phù hợp với bối cảnh "Thủy Hử".
  • "Dầu cháy" hoặc "dầu thông": Nếu muốn cụ thể hóa, có thể dùng "dầu cháy" (nhấn mạnh tính chất dễ cháy) hoặc "dầu thông" (nhựa thông, một chất dễ cháy phổ biến thời cổ đại). Đây là những lựa chọn tự nhiên, gần gũi với đời sống thời Tống và dễ hình dung.
Đề xuất:
  • Nếu dịch "Thủy Hử" và gặp đoạn liên quan đến chất dễ cháy như "hỏa du", nên dùng "dầu lửa" hoặc "dầu cháy"thay vì "dầu hỏa". Cách này vừa giữ được tính lịch sử, vừa đảm bảo ngôn ngữ mượt mà, dễ hiểu. Ví dụ:
    • Nguyên văn: "Dùng hỏa du đốt kho lương."
    • Dịch: "Dùng dầu lửa đốt kho lương." (hoặc "Dùng dầu cháy đốt kho lương.")
  • Nếu muốn giữ "hỏa du" để tạo cảm giác cổ kính, có thể ghi chú: "Hỏa du: một loại dầu dễ cháy thời Tống, dùng trong chiến tranh."
 

comiki

Xe ba gác
Người OF
Biển số
OF-504527
Ngày cấp bằng
13/4/17
Số km
21,478
Động cơ
4,954,178 Mã lực
Nơi ở
Hà Nội
Về ngữ nghĩa và lịch sử hình thành từ ngữ thì e ko rõ lắm... Tuy nhiên, trong Thủy Hử ko sử dụng từ này mà thay bằng từ khác phù hợp hơn.
Vì e ko biết nên tra thì kết quả thế này :
  • "Hỏa du" (火油): Trong tiếng Hán cổ, "hỏa du" nghĩa là "dầu lửa", dùng để chỉ một loại dầu dễ cháy tự nhiên, thường là dầu mỏ thô rỉ ra từ đất hoặc hỗn hợp dầu cháy được sử dụng trong quân sự thời Tống (như đã đề cập trong "Vũ Kinh Tổng Yếu"). Thuật ngữ này xuất hiện từ thời Bắc Tống (thế kỷ 10-11) và mang tính kỹ thuật, liên quan đến công nghệ quân sự hoặc dân dụng cổ đại.
  • "Dầu hỏa": Trong tiếng Việt hiện đại, "dầu hỏa" (kerosene) là từ dùng để chỉ sản phẩm chưng cất từ dầu mỏ, được sử dụng phổ biến từ thế kỷ 19 sau khi công nghệ tinh chế dầu mỏ phát triển ở phương Tây. Từ "hỏa" (lửa) trong "dầu hỏa" rõ ràng có liên hệ ngữ nghĩa với "hỏa" trong "hỏa du", còn "dầu" là cách Việt hóa của "du" (油 - dầu, chất lỏng béo).
Nguồn gốc và quá trình Việt hóa:
  • "Dầu hỏa" không phải là Việt hóa trực tiếp từ "hỏa du" theo nghĩa lịch sử, mà là một từ được hình thành trong tiếng Việt hiện đại, chịu ảnh hưởng từ cách gọi chất dễ cháy trong tiếng Hán ("hỏa du") kết hợp với sự du nhập khái niệm kerosene từ phương Tây qua giao thoa văn hóa thời Pháp thuộc. Trong tiếng Việt, "dầu" là từ gốc Nôm để chỉ các chất lỏng béo (như dầu ăn, dầu đèn), còn "hỏa" được mượn từ Hán Việt để nhấn mạnh tính chất cháy.
  • Tuy nhiên, "dầu hỏa" ngày nay mang nghĩa cụ thể là kerosene, khác với "hỏa du" thời Tống – vốn chỉ dầu mỏ thô hoặc hỗn hợp cháy thô sơ, chưa qua tinh chế.
Kết luận: "Dầu hỏa" không phải Việt hóa trực tiếp của "hỏa du", mà là một từ hiện đại có nguồn gốc Hán Việt kết hợp với khái niệm phương Tây. Hai từ có liên hệ ngữ nghĩa (đều chỉ chất cháy dạng lỏng), nhưng bối cảnh sử dụng và ý nghĩa cụ thể khác nhau.
Có nên dùng "dầu hỏa" khi dịch "Thủy Hử" sang tiếng Việt?
Khi dịch "Thủy Hử" – một tác phẩm lấy bối cảnh thời Tống (thế kỷ 12-13), việc chọn từ ngữ cần cân nhắc tính chính xác lịch sử, phong cách ngôn ngữ, và cảm nhận của độc giả hiện đại. Dưới đây là phân tích:
Lý do không nên dùng "dầu hỏa":
  • Không chính xác lịch sử: Như đã giải thích, "dầu hỏa" (kerosene) là sản phẩm của công nghệ thế kỷ 19, trong khi thời Tống chưa có kỹ thuật chưng cất dầu mỏ. Dùng "dầu hỏa" sẽ tạo cảm giác lạc lõng, không phù hợp với bối cảnh cổ đại của "Thủy Hử".
  • Phong cách ngôn ngữ: "Thủy Hử" sử dụng văn phong cổ điển, pha trộn giữa bạch thoại và văn ngôn. Nếu dịch sang tiếng Việt, từ "dầu hỏa" nghe quá hiện đại, làm mất đi không khí cổ xưa của tác phẩm.
  • Gây nhầm lẫn: Độc giả hiện đại hiểu "dầu hỏa" là kerosene dùng trong đèn dầu hoặc bếp dầu, không phải "hỏa du" thô sơ thời Tống. Điều này có thể làm giảm tính chân thực của câu chuyện.
Lý do nên cân nhắc thay thế:
  • "Hỏa du": Giữ nguyên từ "hỏa du" và giải thích trong chú thích là một lựa chọn tốt, đặc biệt nếu muốn trung thành với nguyên tác. Tuy nhiên, cách này có thể làm gián đoạn trải nghiệm đọc của người không quen với thuật ngữ Hán Việt.
  • "Dầu lửa": Một cách Việt hóa đơn giản từ "hỏa du", vừa giữ được ý nghĩa (dầu cháy), vừa dễ hiểu với độc giả Việt Nam. "Dầu lửa" cũng mang sắc thái cổ hơn "dầu hỏa", phù hợp với bối cảnh "Thủy Hử".
  • "Dầu cháy" hoặc "dầu thông": Nếu muốn cụ thể hóa, có thể dùng "dầu cháy" (nhấn mạnh tính chất dễ cháy) hoặc "dầu thông" (nhựa thông, một chất dễ cháy phổ biến thời cổ đại). Đây là những lựa chọn tự nhiên, gần gũi với đời sống thời Tống và dễ hình dung.
Đề xuất:
  • Nếu dịch "Thủy Hử" và gặp đoạn liên quan đến chất dễ cháy như "hỏa du", nên dùng "dầu lửa" hoặc "dầu cháy"thay vì "dầu hỏa". Cách này vừa giữ được tính lịch sử, vừa đảm bảo ngôn ngữ mượt mà, dễ hiểu. Ví dụ:
    • Nguyên văn: "Dùng hỏa du đốt kho lương."
    • Dịch: "Dùng dầu lửa đốt kho lương." (hoặc "Dùng dầu cháy đốt kho lương.")
  • Nếu muốn giữ "hỏa du" để tạo cảm giác cổ kính, có thể ghi chú: "Hỏa du: một loại dầu dễ cháy thời Tống, dùng trong chiến tranh."
Thủy hử 4.0 đấy thầy, mai kia ông thớt khéo còn phối kết hợp cả AI, xuyên không, trùng sinh,... nữa cơ. Mà cụ hỏi AI đấy à :D
 

butchikim

Xe trâu
Biển số
OF-55660
Ngày cấp bằng
23/1/10
Số km
30,016
Động cơ
592,280 Mã lực
Nơi ở
...là đảo xa
Tây Môn Khánh từ lâu đã thèm khát thân thể mê hoặc của Kim Liên – người đàn bà có nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành, da thịt trắng nõn, đôi mắt phượng đầy dâm ý. Sau nhiều lần tán tỉnh, hắn cuối cùng cũng chui được vào phòng nàng, lúc Võ Đại Lang vắng nhà.

Kim Liên vừa khép cửa, hắn liền ôm chầm lấy nàng, miệng hung hăng đánh chiếm đôi môi mọng đỏ. Tay hắn tham lam mân mê bầu ngực căng tròn, nắn bóp thô bạo khiến nàng rên lên thỏa mãn:

*“Ngươi… thật dữ quá…”*

Tây Môn Khánh cười gằn, giật phăng áo ngủ của nàng, phát hiện thân hình Kim Liên thon thả, da thịt mịn màng như lụa. Hắn không nhịn được, cúi đầu mút lấy đôi nhũ hoa hồng nhuận, tay kia sục sạo xuống vùng kín ẩm ướt. Kim Liên oằn người, hai chân quắp chặt lấy hông hắn, thở dốc:

*“Làm đi… đừng hành hạ ta nữa…”*

Hắn bật cười, lột sạch quần áo, để lộ thân hình vạm vỡ và "của quý" cương cứng. Kim Liên liếm môi, tay nắm lấy, vuốt ve khiến hắn rên gầm gừ. Không đợi thêm, hắn đẩy nàng ngã xuống giường, xông thẳng vào, đâm thọc dữ dội như muốn xé nát thân thể mềm mại của nàng.

*“Ư… ưa… mạnh nữa đi…”* Kim Liên rít lên, hai tay bấu chặt vào lưng hắn, móng tay để lại vết hằn đỏ.

Hai người quấn lấy nhau, tiếng thịt va vào thịt vang lên đen đặc, xen lẫn tiếng rên rỉ thô tục. Tây Môn Khánh càng lúc càng điên cuồng, nâng đôi chân trần của nàng lên vai, đâm sâu hơn, khiến Kim Liên la hét thảm thiết trong khoái cảm.

Cuối cùng, sau một hồi vật lộn dâm ô, cả hai cùng lên đỉnh, mồ hôi ướt đẫm giường chiếu. Kim Liên nằm bẹp dí, ngực phập phồng, miệng vẫn thều thào những lời dâm đãng:

*“Ngươi… quả là dê xồm không biết chán…”*

Tây Môn Khánh cười khẩy, vuốt má nàng: *“Lần sau ta sẽ khiến nàng phát điên lên được.”*
Đây là phiên bản 4.0 hử cụ X_X #:-s
 

BachBeo

Xe ba gác
{Kinh doanh chuyên nghiệp}
Biển số
OF-3366
Ngày cấp bằng
13/2/07
Số km
22,552
Động cơ
313,691 Mã lực
Nơi ở
Hà Nội
Website
tuyendungvieclam.net

301kmh

Xe tải
Biển số
OF-716960
Ngày cấp bằng
20/2/20
Số km
209
Động cơ
82,961 Mã lực
Về ngữ nghĩa và lịch sử hình thành từ ngữ thì e ko rõ lắm... Tuy nhiên, trong Thủy Hử ko sử dụng từ này mà thay bằng từ khác phù hợp hơn.
Vì e ko biết nên tra thì kết quả thế này :
  • "Hỏa du" (火油): Trong tiếng Hán cổ, "hỏa du" nghĩa là "dầu lửa", dùng để chỉ một loại dầu dễ cháy tự nhiên, thường là dầu mỏ thô rỉ ra từ đất hoặc hỗn hợp dầu cháy được sử dụng trong quân sự thời Tống (như đã đề cập trong "Vũ Kinh Tổng Yếu"). Thuật ngữ này xuất hiện từ thời Bắc Tống (thế kỷ 10-11) và mang tính kỹ thuật, liên quan đến công nghệ quân sự hoặc dân dụng cổ đại.
  • "Dầu hỏa": Trong tiếng Việt hiện đại, "dầu hỏa" (kerosene) là từ dùng để chỉ sản phẩm chưng cất từ dầu mỏ, được sử dụng phổ biến từ thế kỷ 19 sau khi công nghệ tinh chế dầu mỏ phát triển ở phương Tây. Từ "hỏa" (lửa) trong "dầu hỏa" rõ ràng có liên hệ ngữ nghĩa với "hỏa" trong "hỏa du", còn "dầu" là cách Việt hóa của "du" (油 - dầu, chất lỏng béo).
Nguồn gốc và quá trình Việt hóa:
  • "Dầu hỏa" không phải là Việt hóa trực tiếp từ "hỏa du" theo nghĩa lịch sử, mà là một từ được hình thành trong tiếng Việt hiện đại, chịu ảnh hưởng từ cách gọi chất dễ cháy trong tiếng Hán ("hỏa du") kết hợp với sự du nhập khái niệm kerosene từ phương Tây qua giao thoa văn hóa thời Pháp thuộc. Trong tiếng Việt, "dầu" là từ gốc Nôm để chỉ các chất lỏng béo (như dầu ăn, dầu đèn), còn "hỏa" được mượn từ Hán Việt để nhấn mạnh tính chất cháy.
  • Tuy nhiên, "dầu hỏa" ngày nay mang nghĩa cụ thể là kerosene, khác với "hỏa du" thời Tống – vốn chỉ dầu mỏ thô hoặc hỗn hợp cháy thô sơ, chưa qua tinh chế.
Kết luận: "Dầu hỏa" không phải Việt hóa trực tiếp của "hỏa du", mà là một từ hiện đại có nguồn gốc Hán Việt kết hợp với khái niệm phương Tây. Hai từ có liên hệ ngữ nghĩa (đều chỉ chất cháy dạng lỏng), nhưng bối cảnh sử dụng và ý nghĩa cụ thể khác nhau.
Có nên dùng "dầu hỏa" khi dịch "Thủy Hử" sang tiếng Việt?
Khi dịch "Thủy Hử" – một tác phẩm lấy bối cảnh thời Tống (thế kỷ 12-13), việc chọn từ ngữ cần cân nhắc tính chính xác lịch sử, phong cách ngôn ngữ, và cảm nhận của độc giả hiện đại. Dưới đây là phân tích:
Lý do không nên dùng "dầu hỏa":
  • Không chính xác lịch sử: Như đã giải thích, "dầu hỏa" (kerosene) là sản phẩm của công nghệ thế kỷ 19, trong khi thời Tống chưa có kỹ thuật chưng cất dầu mỏ. Dùng "dầu hỏa" sẽ tạo cảm giác lạc lõng, không phù hợp với bối cảnh cổ đại của "Thủy Hử".
  • Phong cách ngôn ngữ: "Thủy Hử" sử dụng văn phong cổ điển, pha trộn giữa bạch thoại và văn ngôn. Nếu dịch sang tiếng Việt, từ "dầu hỏa" nghe quá hiện đại, làm mất đi không khí cổ xưa của tác phẩm.
  • Gây nhầm lẫn: Độc giả hiện đại hiểu "dầu hỏa" là kerosene dùng trong đèn dầu hoặc bếp dầu, không phải "hỏa du" thô sơ thời Tống. Điều này có thể làm giảm tính chân thực của câu chuyện.
Lý do nên cân nhắc thay thế:
  • "Hỏa du": Giữ nguyên từ "hỏa du" và giải thích trong chú thích là một lựa chọn tốt, đặc biệt nếu muốn trung thành với nguyên tác. Tuy nhiên, cách này có thể làm gián đoạn trải nghiệm đọc của người không quen với thuật ngữ Hán Việt.
  • "Dầu lửa": Một cách Việt hóa đơn giản từ "hỏa du", vừa giữ được ý nghĩa (dầu cháy), vừa dễ hiểu với độc giả Việt Nam. "Dầu lửa" cũng mang sắc thái cổ hơn "dầu hỏa", phù hợp với bối cảnh "Thủy Hử".
  • "Dầu cháy" hoặc "dầu thông": Nếu muốn cụ thể hóa, có thể dùng "dầu cháy" (nhấn mạnh tính chất dễ cháy) hoặc "dầu thông" (nhựa thông, một chất dễ cháy phổ biến thời cổ đại). Đây là những lựa chọn tự nhiên, gần gũi với đời sống thời Tống và dễ hình dung.
Đề xuất:
  • Nếu dịch "Thủy Hử" và gặp đoạn liên quan đến chất dễ cháy như "hỏa du", nên dùng "dầu lửa" hoặc "dầu cháy"thay vì "dầu hỏa". Cách này vừa giữ được tính lịch sử, vừa đảm bảo ngôn ngữ mượt mà, dễ hiểu. Ví dụ:
    • Nguyên văn: "Dùng hỏa du đốt kho lương."
    • Dịch: "Dùng dầu lửa đốt kho lương." (hoặc "Dùng dầu cháy đốt kho lương.")
  • Nếu muốn giữ "hỏa du" để tạo cảm giác cổ kính, có thể ghi chú: "Hỏa du: một loại dầu dễ cháy thời Tống, dùng trong chiến tranh."
rất hay, cám ơn cụ chia sẻ ạ
 

Đi Lang Thang

Xe buýt
Biển số
OF-549985
Ngày cấp bằng
10/1/18
Số km
820
Động cơ
173,779 Mã lực
Nơi ở
Juve
Dầu hỏa là Việt hóa từ "hỏa du" (火油), có thể chỉ chung [các loại] dầu để đốt sáng (dầu than dá hay dầu lạc,...).

Thực tế, ở Trung Quốc nói riêng, hay trên thế giới nói chung, con người đã phát hiện, khai thác và sử dụng dầu mỏ, khí đốt từ hàng ngàn năm trước. Trong chiến tranh thời trung cổ, các cỗ máy công thành dùng hỏa lực hay các thiết bị phóng hỏa được sử dụng rất hữu hiệu với vũ khí phối trộn các thành phần như dầu hỏa, nhựa thông, lưu huỳnh,... Sách Vũ kinh tổng yếu thời Bắc Tống về lý thuyết quân sự và công nghệ quân sự có nhắc tới "Mãnh hỏa du cự" là một thứ súng phun lửa (đầu tiên trên thế giới???) với bình đựng dầu và ống phun cơ cấu đẩy piston.

View attachment 9058972 View attachment 9058977

Phục dựng
View attachment 9058978

Ở Việt Nam, cây dầu rái mà ngư dân hay lấy dầu để trét thuyền còn có tên là Mãnh hỏa du do đặc tính cháy của nhựa cây.
chả khác khẩu B41 với cái loa đặc trưng đằng sau :D
 

301kmh

Xe tải
Biển số
OF-716960
Ngày cấp bằng
20/2/20
Số km
209
Động cơ
82,961 Mã lực

BachBeo

Xe ba gác
{Kinh doanh chuyên nghiệp}
Biển số
OF-3366
Ngày cấp bằng
13/2/07
Số km
22,552
Động cơ
313,691 Mã lực
Nơi ở
Hà Nội
Website
tuyendungvieclam.net
Thông tin thớt
Đang tải

Bài viết mới

Top