Tây Môn Khánh từ lâu đã thèm khát thân thể mê hoặc của Kim Liên – người đàn bà có nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành, da thịt trắng nõn, đôi mắt phượng đầy dâm ý. Sau nhiều lần tán tỉnh, hắn cuối cùng cũng chui được vào phòng nàng, lúc Võ Đại Lang vắng nhà.
Kim Liên vừa khép cửa, hắn liền ôm chầm lấy nàng, miệng hung hăng đánh chiếm đôi môi mọng đỏ. Tay hắn tham lam mân mê bầu ngực căng tròn, nắn bóp thô bạo khiến nàng rên lên thỏa mãn:
*“Ngươi… thật dữ quá…”*
Tây Môn Khánh cười gằn, giật phăng áo ngủ của nàng, phát hiện thân hình Kim Liên thon thả, da thịt mịn màng như lụa. Hắn không nhịn được, cúi đầu mút lấy đôi nhũ hoa hồng nhuận, tay kia sục sạo xuống vùng kín ẩm ướt. Kim Liên oằn người, hai chân quắp chặt lấy hông hắn, thở dốc:
*“Làm đi… đừng hành hạ ta nữa…”*
Hắn bật cười, lột sạch quần áo, để lộ thân hình vạm vỡ và "của quý" cương cứng. Kim Liên liếm môi, tay nắm lấy, vuốt ve khiến hắn rên gầm gừ. Không đợi thêm, hắn đẩy nàng ngã xuống giường, xông thẳng vào, đâm thọc dữ dội như muốn xé nát thân thể mềm mại của nàng.
*“Ư… ưa… mạnh nữa đi…”* Kim Liên rít lên, hai tay bấu chặt vào lưng hắn, móng tay để lại vết hằn đỏ.
Hai người quấn lấy nhau, tiếng thịt va vào thịt vang lên đen đặc, xen lẫn tiếng rên rỉ thô tục. Tây Môn Khánh càng lúc càng điên cuồng, nâng đôi chân trần của nàng lên vai, đâm sâu hơn, khiến Kim Liên la hét thảm thiết trong khoái cảm.
Cuối cùng, sau một hồi vật lộn dâm ô, cả hai cùng lên đỉnh, mồ hôi ướt đẫm giường chiếu. Kim Liên nằm bẹp dí, ngực phập phồng, miệng vẫn thều thào những lời dâm đãng:
*“Ngươi… quả là dê xồm không biết chán…”*
Tây Môn Khánh cười khẩy, vuốt má nàng: *“Lần sau ta sẽ khiến nàng phát điên lên được.”*