"Gặp ma 2
Quên mất chi tiết này: trong suốt quá trình câu chuyện diễn ra như em đang kể, cửa ra vào phòng em vẫn đóng im ỉm, cái cửa này có vấn đề ở bản lề nên mỗi khi mở ra đóng vào nó kêu tành tành đến cách đó cả trăm mét cũng nghe được...
Cái cảm giác lạnh sống lưng khiến em đột nhiên liên tưởng đến điều gì đó không hay, cảm giác cứ như có ai đó đang rình rập mình vậy, vì thấy bất ổn nên em khoác áo, mở cửa đi ra hảnh lang, lúc này trời đen kịt, đối diện BV em là 1 đơn vị bộ đội, lúc nẫy anh em còn đang dzô trê ẫm ĩ, giờ đã lặng như tờ, cả cái sân viện còn mỗi cái xe máy của em đứng chỏng chơ, ngoẹo đầu hiu hắt, có vài ánh điện ở nhà dân hắt sang nhưng yếu ớt, chắc cũng là đèn TV thôi. Nhìn quanh nhìn quất không thấy gì lạ.
Đóng cửa, tiếng cửa kêu tành tành như bắn súng, em kéo vào kéo ra mấy cái cho phá tan sự im lặng, đóng hẳn cửa rồi lại leo lên giường nằm..
Phòng trực cấp cứu nên không thể tắt điện được, cửa cũng là cửa kính, trong và ngoài nhìn xuyên rõ hết.
Thôi lại úp mặt vào tường ngủ vậy! Vừa kéo chưn cho kín cổ, vừa xoay người vào trong, đột nhiên cái cảm giác lạnh buốt hệt như khi nẫy lại xuất hiện, gai ốc nổi lên rợn khắp người, đồng thời có tiếng gì đó phào phào... ngay sau lưng mình...sát sàn sạt!
Chẳng hiểu các cụ liệt tổ liệt tông nhà em có trợ cho em không, lúc ấy em tỉnh như sáo!
Mắt mở thao láo nhìn vào bức tường phía bên trong (cái đèn tường thì treo ở vị trí bức tường bên đối diện, nếu có ai đi lại gần giường thì bóng của họ sẽ in lên tường bên này).. bức tường im lăng, chỉ có vài cái vệt do ánh sáng xuyên qua bức màn nhăn nheo tạo ra...
Quái lạ, cái gì vậy nhỉ??? tiếng phào phào giờ rất rõ, rõ mồn một chứ không thoảng như lúc nẫy.. Phản xạ trong đầu em lúc này là "Trộm! có trộm đang bò sát thành giường...", nghĩ sao thì sử lý vậy, em nhẹ nhàng, len lén luồn tay trong chăn , bật ngồi dậy, hất tung chăn, xoay hẳn người ra phía trước... Trời, nó đừng lù lù ngay sát thành giường, không phải bò, "thằng trôm" đen chùi chũi, to vật, cao cỡ khoảng trên 1,7m. Em quát "làm gì đấy!", trong đầu nghĩ nhanh mình đang ngồi, lại trong màn, nó động thủ thì nguy.
"Thăng trộm" không trả lời, hắn nhìn em như lúng túng, chợt em nghĩ hay người nhà bệnh nhân vào gọi cấp cứu??? đột nhiên, hắn cười... rồi cũng đột nhiên, mặt hắn tối sầm lại, tối om, không thể nhìn rõ được nét mặt nữa, rồi cứ thế hắn đi giật lùi ra cửa, thấy hắn lùi ra, mặc dù còn đang kinh ngạc nhưng theo phản xạ, em tốc màn chui ra ngay, không hiểu sao đầu óc cứ mơ mơ, vừa sợ vừa vẫn nghĩ là bệnh nhân...
Đi thật mau chân, ra phía cửa... hắn rẽ bên nào không rõ, không thấy ai, hành lang trống trơn! gọi hỏi "ai đấy?" không trả lời, em quay vào định mặc áo đi xuống tầng 1 xem có chuyện gì, đột nhiên nhận ra 1 điều làm tất cả chân lông dựng đứng lên, hãi hùng: em không hề mở cửa! vậy hắn mở lúc nào mà không phát ra tiếng động? Và điều thật sự làm em kinh hoàng là lúc nẫy mình không hề thấy bóng của hắn trên tường...
Gặp ma 3
vầng...
lúc đó, cái tình tiết bất chợt nhớ và nhận ra là hắn không có bóng làm em kinh hãi đến tột cùng (nhưng mà chỉ là so với từ trước đến bấy giờ thôi, chứ những gì em sắp kể mới là tột cùng của tột cùng sự kinh hãi mà đến bây giờ em từng gặp)...
Hắn không có bóng!!!!!!!!!!!!!!
Nhận xét đó chỉ thoáng qua mà khiến chân em như không thể đứng nổi nữa (em phải nhắc lại là em k phải thằng yếu bóng vía nhé, các kụ không ở vào hoàn cảnh đó có thể cho là em thần hồn nát thần tính, sợ bóng sợ gió... nhưng mà ghê gớm thật, chưa 1 cái gì làm em kinh hãi đến vậy)
Khát quá... uống cốc nước rồi kể tiếp..
Bất ngờ, 1 tiếng "thịch" nặng như tiếng chầy được bịt bông nện xuống sàn nhà. Đầu óc như căng hét cả lên, nếu như bình thường thì phản xạ đầu tiên của em sẽ là quay ngoắt lại,nhưng lại 1 lần nữa, không hiểu sao em không quay lại theo phản xạ, lúc đó trong đầu chỉ nghĩ "điện thoại!!!!" nhưng hỡi ôi, làm gì có đt nào trong tay, cái đt cố định thì ở bên phòng hành chính, còn đt di động thì ở trong chăn mất rồi...
Em nhao thật nhanh đến bên giường và chui tọt vào màn, đồng thời quay mặt lại nhìn chõ mình vừa di chuyển khỏi đó...
Không có gì...
Thật ra lúc đó, chính em cũng bụng bảo dạ "thần hồn nát thần tính", "ngủ mê", chắc do rượu... Nhưng thật ra là để tự chấn an mình thôi. Em bấm đt gọi phòng bảo vệ Em ngồi thu lu để gọi, không dám nằm các kụ ạ!
Vài cuộc gọi không ai bắt máy... Tiếng đt kêu tu tu tút tút lúc này đối với em cũng như tiếng ma khóc, quỷ hú, oán thán và bi ai... Sao mà nó đáng sợ thế. Lúc đó nếu như có người nhấc máy thì chắc cũng đỡ sợ, nhưng tuyệt nhiên KHÔNG CÓ! Có kụ nào từng lâm vào tình huống nguy hiểm mà cầu cứu không ai trả lời chưa? khủng khiếp! nó nhân nỗi sợ hãi lên hàng trăm hàng ngàn lần..
Sau khi gọi nhiều cuộc đt không có ai bắt máy, cũng phải đến 30' sau em mới tự trấn an được mình và quyết định sẽ nằm xuống, ngủ ngay và không để ý đến bất cứ động tĩnh gì bên ngoài nữa...
Cũng phải phàn nàn với các kụ chút, em từ nhỏ khi ngủ đã có sự nhậy cảm đặc biệt với các loại tiếng động lạ, nếu như cái máy nổ hay máy xát vận hành ngay bên cạnh em vẫn ngủ tốt, nhưng chỉ cần ai đó rót chén nước róc rách là em đã tỉnh ngay.
Không biết thế là hay hay dở nữa, nhưng với đêm hôm đó thì thật sự cái thính tai của em nó phát huy tác dụng phụ... em nằm xuống mà không sao ngủ nổi, con mọt nghiến gỗ ở phòng bên em cũng nghe thấy (em nói thật đấy ạ!). Tiếng mọt nghiến gỗ trèo trẹo, đều đặn, đầu tiên nghe nhỏ lắm, nhưng sau đó càng ngày càng to và rõ, chắc dođêm quá tĩnh và bản thân em cũng thần trí hao đi đến mấy phần rồi thì phải.
tiếng treog trẹo càng ngày càng rõ, đầu tiên thì treo... treo.... trẹo..., có tiết tấu ngắt ngừng và đều đặn, nhưng sau đó nó nối liền vào nhau, rít lên kiều như tiếng miết dép
cao su lên sàn nhà, và ở cái cung bậc cao nhất...
Lại đột nhiên, vâng, hoàn toàn đột ngột, cái tiếng đó im bặt, thậm chí em nghe rõ tiếng "ỰC" 1 cái trước khi im bặt...
Gặp ma 4
Em kể tiếp:
Tiếng mọt nghiến gỗ tắt lịm như kiều ông nào nằm ngáy mà bị ai đổ nước vào mồm vậy. Và ngay lúc đó tiếng bước chân trong phòng lại xuất hiện, rón rén, e dè nhưng nặng trịch. Em cố xua đi, tự cho rằng mình đang thần hồn nát thần tính, nhưng cái thằng nhát trốn trong người em bao nhiêu năm nó không chịu, cố gắng bằng tất cả dũng khí và chủ động, em ho 1 cái thật to xem có phản ứng gì không, nhưng tiếng chân không dừng lại, cảm giác hắn không đến gần, cũng như không ra xa, mà là đi quanh quẩn trong phòng, quanh chỗ gần cửa, nơi có cái bàn em ngồi làm việc. "Được rồi, đàng nào cũng vậy, chỉ có mình và nó, phải nghĩ cách thôi..." em nămg im chờ
thời cơ (em tỉnh táo thật sự, em biết thế, vì mọi tính toán trong đầu khi đó, đến giờ em vẫn còn nhớ). Tiếng chân dạo quanh phòng, đều đều, thỉnh thoảng dừng lại như đang xem xét cái gì đó, kèm theo tiếng thở cũng gần như ngừng lại mỗi khi hắn đang "xem xét". Em chắc mẩm trong lòng, kiểu gì hắn cũng lại bên giường mình sau khi đã tham quan hết mọi chỗ. Quả đúng như dự đoán, tiếng bước chân đột ngột chuyển sang vội vàng, thẳng hướng chỗ em đang nằm đi tới...
...đi tới....
Đã chủ bụng sẵn (thật sự em vẫn chưa tin hẳn là ma), khi cảm thấy hắn đã đến sát thành giường, em liền hấy chăn, ngồi bật dậy và đấm luôn qua màn thẳng vào hắn (vì em tính nếu đấm trúng, hắn luống cuống là mình có thời gian giật màn chui ra)... cú đấm của em đi vào khoảng không, và vì dùng hết lực lại trong trạng thái không được thăng bằng lắm nên em nhao cả người ra ngoài, kéo theo cái màn đứt phựt.
Không có ai trong phòng! hoàn toàn không!
Mình mê hay thật thế này? Với sự hoang mang cực độ, em vừa tự hỏi, vừa kéo góc màn, nối lại dây và mắc trở lại chỗ cũ. Em tự lấy chân nọ đá vào chân kia thử xem mình có thật đang thức hay không. Rõ ràng là mình đang thức, trong phòng chỉ có 1 mình, cửa phòng vẫn kín mít, đèn đóm sáng trưng.
Vừa chui vào màn, cài lại màn, lúc này có bình tĩnh hơn chút ít, em nằm xuống, xoay người quay mặt vào trong...
Trời đất quỷ thần ơi!!!! hắn kìa! Chính hắn! hắn đứng đó răng cười trắng xóa và nhìn em đăm đăm.. ĐỨNG Ở BÊN TRONG GIƯỜNG các kụ nhé! chỗ đó là bức tường, cái giường kê sát vào bức tường, không hề có khe hở để đi lại.
Hắn nhìn em đăm đăm, răng trắng bóng và cười hớn hở... Không kịp nghĩ gì, em vung tay đấm luôn. Cốp! nắm đấm vào tường với tất cả sức lực...
Em thề với các kụ là từ cha sinh mẹ đẻ không cái gì quái dị và kinh khủng đến nỗi có thể làm em muốn ngất đi được như thế... khi em vung tay, hắn đang lù lù ở đó, khi đấm tới thì là bức tường các kụ ạ! hắn biết mất trước mắt em, cả 2 mắt thao láo, không hề gà gật gì..
Một tình tiết nữa là khi em đấm hắn, em đang ở tư thế nằm, thế mà mặt hắn sát mặt em, chỉ cao hơn 1 tí thôi. Vậy thì hắn ngồi? quỳ? hay đang chui dưới sàn nhà lên?
Em không còn biết phải làm sao nữa, vùng tung màn, nhẩy ra khỏi giường...
Trời! Một lúc 3 ông đứng đó chờ em luôn! mặt mũi giống hệt nhau, chỉ khác mỗi là ông cao ông thấp cái ông cao nhất (chắc là ông lúc đầu) đứng xa giường nhất, còn gần sát em là ông thấp nhất, chỉ ngang thát lưng em. Cái quái dị là cao thấp như thế nhưng to ngang nhau, tất cả mặt mũi đểu tươi cười, nhưng trông sợ lắm, hình như họ là người lào hay Philipin, Thái gì đó, đều mặc áo hoa chim cò, chẳng rõ mầu gì... và cái này thì khiến em hoàn toàn tin rằng ĐÓ LÀ MA: tất cả đều không chạm chân xuống đất!
Gặp ma 5
"Mình gặp ma rồi..." Hãi quá! em đứng như trời trồng, chân dựa vào giường mà nửa ngồi nửa đứng. Dường như tất cả bọn họ đều không thèm để ý đến thái độ của em. Tất cả 3 người đều giữ nguyên nét mặt tươi cười, có vẻ rất thiện chí, sau đó người cao nhất lại gần, 2 người kia lùi xa ra 1 chút. Thái đọ của họ làm em thấy đỡ sợ hơn chút ít, và hình như họ muốn chỉ cho em cái gì đó, hoặc muốn nhờ gì đó. Đến gần, người đó quay lưng lại phía em, từ từ đi ra cửa, chân bước hẳn hoi mà không thấy bàn chân đâu, cái ranh giới giữa phần nhìn thấy và phần không thấy mờ mờ ảo ảo. ông ta bước từng bước chậm như đếm (giống như kiểu đi mà ta vẫn thấy các nhà sư đi khất thực hay đi bên đường). Ống tay áo 2 bên phất phơ... Ông ta không có cánh tay. Đúng vậy, cả 2 người kia cũng
vậy.
Em bước theo mà 2 chân muốn ríu lại, rõ ràng không phải mê, em đã có lần mê bị cướp đuổi và 2 chân cứ như bị trói không bước được. Đây không phải như thế, 2 chân ríu lại nhưng em vẫn đi được tốt, và cảm nhận rõ bàn chân mình đặt xuống sàn nhà...
2 người kia kèm luôn 2 bên em, và cũng vừa đi vừa như dẫn dụ, như họ đang rước 1 cái gì đó là em. Đến cửa (cửa đã mở từ bao giờ..), người đi trước đứng sát vào hèm cửa, nhường đường cho em đi ra, em cứ bước, họ cứ ở bên sườn và chênh chếch trước mặt.. cứ như họ mới là người đang đưa tiễn mình ra nghĩa địa chứ k phải là họ mới đang nằm ở nghĩa địa.
Mọi cái rõ như ban ngày, nửa cái bánh chưng lúc trưa để trên bàn, chai rượu... mồn một.
Em bước đi, càng lúc càng mạnh dạn, ra cửa, rẽ phải theo hành lang được vài bước, bất ngờ, bước đi của người dẫn đường thụt xuống sàn, và ông ta cứ thấp dần, từng bước, từng bước như đi xuống cầu thang (cầu thang đi ra vườn sau còn cách đó mấy chục mét mới đến), khi đã lút xuống cầu thang đễn ngực, ông ta quay lại nhìn em, nét mặt không vui nữa, 2 người kia cũng quay sang nhìn em, rồi đi giật lùi về phía cái thang tưởng tượng đó, bước lùi dần xuống thang, cũng với khuôn mặt hệt như ông kia.
Cả 3 người, không, 3 cái hồn đó mất hút xuống rồi, ngực em như bị nghẹt lại, hình như em đã nín thở quá lâu. Em bàng hoàng như mơ, thở hắt ra và thở dốc như vừa nhoi được lên khỏi mặt nước, lao vào phòng hành chính và vồ lấy điện thoại.
.................
Chuyện sắp hết ạ!
Em vồ lấy đt và bấm gọi phòng bảo vệ, chẳng ai nghe máy. Thật sự em không dám đi ngủ nữa, một mình trong cái phòng rộng đó, không dám đóng cửa, bật tất cả các loại đèn, bật ti vi oang ang, ngồi cũng không dám, cứ thế đi đi lại lại trong phòng, bật các kênh tìm được cái kênh ca nhạc loạn xị ngậu, lấy nước chè ra tưới cây quất (vì không dám đi sang nhà VS), thắp mấy nén hương. Cứ thế em lục sục, thức hết cả đêm luôn. 6h30 thấy ông bảo vệ lên gọi ầm ĩ. Em hỏi sao đêm qua đt không nghe máy? ông ấy bảo tối qua anh ở đó suốt làm gì thấy chú gọi, em bảo hay đt hỏng?, ông ấy lại bảo " hỏng đâu? cả sếp gọi điện nhắc anh thăp hương vẫn nghe bình thường cơ mà..". Về sau xác minh lại em biết ông này không nói dối. 7h đ/c trực cùng em dẫn xác đến.
Em kể lại câu chuyện đêm qua cho 2 người nghe, đ/c y tá thì không tin, nhưng đ/c bảo vệ thì nói "chú là người thứ 3 kể chuyện này với anh rồi"????
Rồi đ/c bảo vệ kể.....
(Chuyện kể của đ/c bảo vệ em xin kể lại sau).
Sau tết năm đó, đến rằm tháng riêng, em đi về quê vợ. Rủ cả mấy anh cùng cơ quan đi cùng. Trong khi ngồi ăn cơm với ông bố vợ (ông bố vợ em học Thất Sơn Thần Quyền). Tự nhiên ông chỉ vào mặt em bảo: :con vừa gặp ma xong đấy!" nghe xong mấy anh em quay ra nhìn nhau mắt tròn mắt dẹt, vì trên xe em đã kể chuyện đó với mấy người kia rồi, còn ông cụ thì hoàn toàn không biết gì về câu chuyện đó.
Em lặng thinh không nói gì, đến khi ăn xong ngồi uống nước em mới kể lại câu chuyện, ông cụ bảo "dưới tầng 1 chỗ phòng con nằm ngày xưa không phải đất liền mà là ruộng, dưới đó có cốt của 1 gia đình". Em hỏi thế hiện tượng như té nên làm thế nào? ông bảo "có thể họ đang có người nhà đi tìm mà không biết chỗ, muốn nhờ con dẫn người nhà họ đến chỗ họ nằm. Có thể họ sẽ còn gặp con nữa đấy!"
(Nguồn: cụ sauken)