Cụ ơi, cháo lươn, mì lươn hay miến lươn lấy sức viết tiếp ạ? Nóng hôi hổi vừa thổi vừa ăn nhá(...tiếp...)
Cũng từ hôm đó trở đi, hôm nào tôi gác anh Ba đều không phải chạy đi chỗ khác. Những hôm quá nắng, khi hết ca tôi thường hay ra đứng nói chuyện với anh vài ba phút. Anh em ca sau muốn ra đuổi thấy tôi đang nói chuyện cũng thôi. Anh Ba biết vậy nên thi thoảng đưa tôi bao thuốc Mai. Dần dần tôi và anh trở thành thân nhau. Chúng tôi hỏi nhau về gia đình, quê quán...
Qua chuyện trò tôi biết gia đình anh Ba là một gia đình công giáo ở Nam Định di cư vào nam năm 1954. Nhà anh có 3 anh em. Ông anh cả sinh ngoài bắc, anh và cô em út sinh trong này. Cả 3 anh em đều được bố mẹ cho ăn học đàng hoàng. Anh cả sau khi tốt nghiệp tú tài thì vào trường võ bị Đà lạt. Ra phục vụ trong binh chủng dù của quân lực VNCH sau giải phóng thì đi tập trung cải tạo không biết ngày nào về. Còn anh Ba học xong tú tài phần 1 thì cuối năm 1974 bị động viên đi lính. Sau 3 tháng huấn luyện tân binh thì anh vào lính Biệt động quân ra trung tâm Đồng Đế huấn luyện thêm 3 tháng. Mãn khóa chưa kịp ra trận thì giải phóng miền nam. Quẳng đồ lính anh về nhà...
Nghe anh kể những kỷ niệm thời học sinh, những ngày huấn luyện BĐQ ở Đồng Đế mới thấy lính VNCH họ huấn luyện cũng rất chuyên nghiệp và có quân phong quân kỷ rất nghiêm. Mỗi ngày họ phải dậy từ 4h30' sáng và huấn luyện đến 7-8h tối. Ra đường quân phục phải gọn gàng, đúng điều lệnh từ cách gom ống quần, buộc dây giày... Không ăn mặc lem nhem như " Hội yêu đồ lính" của ta đâu..
Biết anh là lính VNCH nên tôi chỉ nói chuyện với anh về cuộc sống của nhân dân, về học hành hay cách huấn luyện binh sĩ của ta để so sánh với cách huấn luyện của chế đội cũ, tránh nói chuyện chính trị. Một hôm anh Ba hỏi:
- Này, tụi lính bọn mày trong này thuộc sắc lính nào ? Mà tao thấy tập tành cũng dữ vậy ? Có giống BĐQ bọn tao không ?
- Bọn em thuộc lính bình thường thôi nhưng cũng phải huấn luyện hàng ngày.
Anh Ba trợn tròn mắt :
- Lính thường mà tập dữ vậy sao ? Tao tưởng tụi bây là đặc nhiệm Lôi Hổ chứ. Lính thường mà huấn luyện vậy thì tụi ta thua cũng phải.
Tôi cười :
- Thua được gì đâu anh. Ở dưới thể chế nào thì phải phục vụ thể chế đó thôi. Em ở trong này thì cũng thành TQLC hay BĐQ thôi. Mình là dân thôi mà. Sao sau khi anh trở về không học tiếp mà đi chạy xe lam vậy.
Trầm ngâm suy nghĩ một lúc anh mới nói :
- Mày là thằng VC cũng hiểu biết, có học. Tao gọi VC vì quen mồm thôi, không có ý gì cả. Tao tâm sự với mày cho vui thôi. Sau ngày 30/4 tao lần mò về được nhà thì nhà cửa đã tan hoang. Những ngày gần cuối tháng 4 khu vực này cũng là nơi giao tranh. Ba má tao và con út ở nhà. Bỗng đâu một trái đạn pháo rơi đúng giữa nhà. Ba má tao ở trong nhà nên chết luôn. Còn con út đang trồng rau ngoài vườn bị miểng phang vào chân nên bị thương. Tao không biết là pháo VC hay pháo CH mà cũng chẳng cần truy cứu là pháo bên nào. Chiến tranh mà, chẳng bên nào cố tình bắn vào nhà dân. Tao về sửa sang lại nhà cửa, đi con bé út đi viện chữa trị. Tiếc là miểng pháo đã gọt mất của nó cái gót chân bên trái làm nó sẽ tập tễnh nhẹ suốt đời. Tội nghiệp con nhỏ, đang học lớp 10 phải bỏ học ở nhà trồng rau, nuôi gà.. Còn tao chẳng biết làm gì. Xin việc gì cũng không ai nhận vì anh hai là sĩ quan đang đi cải tạo, bản thân tao là lính VNCH. Nên tao vay mượn anh em mua cái xe lam này chạy kiếm ăn qua ngày.
Cái ngày bọn mày về đây đóng quân hay đuổi tao chạy xuống phía dưới kia tao tức lắm. Cả quãng đường có mỗi cái cây có bóng mát tao đỗ xe ở đây cả năm nay giờ tự dưng bị đuổi. Từ hôm mày cho đỗ ở đây và thi thoảng ra nói chuyện với tao nên mới không bị đuổi nữa. Mày cũng là một thằng VC tử tế đó. Bọn mày ở đây có lâu không ?
- Lính thì anh biết đấy. Bọn em đâu biết đi hay ở lúc nào ? Ở đây ngày nào biết ngày đó thôi. Mà nhà anh cách đây xa không ?
Anh Ba giơ tay chỉ vào cái làng cách đó khoảng 1km nơi có những ngọn tre vươn cao :
- Ở trong đó. Hôm nào rảnh vào nhà tao nhậu chơi. Tao không hút thuốc lá, nhưng nhậu cũng được. Mày nhậu tốt chứ ?
- Em nhậu kém, nhưng hút thuốc lá thì giỏi.
- Mày có bà con gì trên SG không ? Hôm nào được nghỉ tao chở lên SG chơi rồi chiều tao đón về. Tao biết lính VC chúng mày làm gì có lương.
- Sao lại không có lương ? Mỗi tháng cũng được vài đồng tiêu vặt đấy cha.
Anh Ba thở dài :
- Chế độ nào thì mấy thằng lính cũng là thằng khổ nhất. Mà từ hồi 75 đến giờ cuộc sống tao thấy càng đi xuống. Dân tình cực khổ quá.
- À, vậy nên em nghe nói dân quanh vùng này ghét VC lắm hả ?
- Cũng bình thường. Vì dân quanh đây toàn dân đi đạo, di cư 1954 nên không có cảm tình với bọn mày lắm. Kệ người ta đi. Tùy cách hiểu của mỗi người, tao cũng không quan tâm lắm. Chế độ nào cũng được. Miễn là lo được cho dân.
Cuộc nói chuyện đã khá lâu. Tôi chào anh Ba đi vào, anh còn dặn với theo :
- Hôm nào được nghỉ báo tao. Anh em mình làm bữa nhậu nhé.
(...còn...)
Chỉnh sửa cuối: