Hay, đọc mất 2 buổi ,vok cho phát
Hài ghê !Này em, làm cô dâu của anh nhé? – chương 5
Ngày thứ 4
Các bác ạ, nói ra cho đúng thì đàn ông con trai thằng nào chả hám của lạ. Trời sinh ra đã thế rồi. Mà với cái bản tính của em, nói thật là thích gì em làm cho bằng được. Hôm qua còn suy nghĩ nhiều lắm…nhưng rồi cuối cùng em nghĩ cùng thấu. Năm nay cũng đã 23 cái tuổi trên đầu rồi, thôi thì cứ thử yêu chân thành một lần cũng đâu có chết ai đâu. Cuối cùng gì chả phải lấy vợ, lấy vợ ngoan về nó còn chăm lo cho gia đình nữa.
Hôm qua quyết định thử một hôm không gọi điện với nàng mà bỗng nhiên thấy nhớ. Nhớ cái giọng nói nhẹ như ru của nàng. Mà nổi nhớ là nơi bắt đầu của tình yêu. Em nghĩ là em yêu rồi nên em quyết định cua bằng được nàng, rồi giữ cho nàng hạnh phúc, đừng làm nàng tổn thương, vậy là được rồi. Em nói vậy mà đúng các bác cho e tràng pháo tâyhif
Mới sáng sớm lại chầu chực cổng nhà nàng. Hôm nay chẳng hoa hòe, quà cáp gì sất, chỉ là muốn nhìn thấy nàng và nói với nàng mấy câu thôi. Trước khi đến tôi cũng có gọi trước nên tới nơi đã thấy nàng đứng ngóng trước cửa.
-Anh tìm em có chuyện gì sớm vậy?
-Lên xe anh đèo đi học, vừa đi vừa nói chuyện.
Nàng lưỡng lự giây lát rồi gật đầu. Chắc là do hôm qua kể chuyện xong thấy tôi lặn mất tăm tới bây giờ nên nàng hốt cũng nên chừng
Nghĩ thế lại cười một mình, qua gương nàng thấy, nàng hỏi:
-Sáng ra có gì vui mà anh cười?
-Gặp em là anh vui rồi_lần này xin thề với các bác em nói thật
-Anh xạo_khi nói thật không tin, nói xạo lại tin, bó tay với con gái
-Anh không xạo.
-Rồi có chuyện gì nói đi nào?
-Ờ…thì là chuyện hôm qua em nói đó. Hôm qua anh về anh nghĩ nguyên cả đêm luôn_điêu >.<
-Anh nghĩ cái gì?
-Anh nghĩ về những lời em nói, anh chân thành, và thực sự không muốn làm tổn thương em, nhưng mà, đâu phải thằng con trai nào cũng giống thằng nào…nếu em cứ sợ hãi như vậy, em sẽ đánh mất nhiều thứ quan trọng đấy. Em biết thứ đầu tiên là gì không?
-Không, là gì?
-Anh nè
-Giỡn mặt hoài…nói chuyện nghiêm túc c
ủa anh là vậy đó hả?
-Trời ơi, chứ phải làm mặt hình sự nữa hả? Nói chung, tóm lại một câu là anh vẫn cứ tán em đấy.
Nàng im lặng không ý kiến, no comment…tôi cũng im lặng và chèo chống đưa nàng tới trường an toàn. Giữa dòng người nhộn nhịp, có hai người im lặng đi bên nhau…vui lạ.
Đưa nàng tới trường, tôi cũng qua trường đi học. Hôm nay có tâm trạng đến trường. Đi học mà cũng cần tâm trạng tốt, nhiều khi lên mạng thấy mấy cái hình có thằng con nít nằm ngoi ngóp vì đói lại cảm thấy mình khốn nạn thật các bác ạ. Được ăn no ngủ kĩ, ngày hai buổi chỉ có việc cắp sách đến trường mà còn không làm được. Nhưng nằm lại tự trấn an mình. Kiếp này trời thương cho sung sướng thì cứ tận hưởng, kiếp sau có bị đày đọa làm ăn mày thì cũng coi như âu là cái số cả
Vừa gieo được người xuống cái ghế thì con bạn nó đánh cho bầm dập:
-Hôm nay bão sắp đổ bộ vào Việt Nam hay sao mà đi học thế mày?
-Kệ tao, có gì hót?
-Sắp tới bọn nó tính đi phượt lên Sapa, mày coi sao?
-Trong vòng 2 tuần tới đang bận lắm, sao không để mùa đông lên đấy nghịch tuyết cho đã, đang hè đi làm cái gì mày?
-Bọn thằng Đức vẹm nó bàn thế, mày bận cái gì?
-Tán gái.
-Tao tưởng rút kiếm khỏi giang hồ, cai gái gú?
-Con này gái ngoan_nói đoạn tôi rút điện thoại cho nó xem hình Phương Vy.
-Sặc_nó trợn tròn mắt_mày tán nó à?
-Có chuyện gì không?
-Nó là con người yêu cũ của bạn tao, nhớ thằng Pháp lớp AR27 không? Người cao cao nhìn đẹp trai đấy.
-Chả nhớ…mà mày biết nó hả?
-Cũng sơ sơ, có gặp vài lần, hồi năm thứ nhất nó đi cùng thằng bạn tao đi sinh nhật. Nhưng chia tay từ hồi đầu năm hai hay sao ấy. Nghe đâu thằng này gái gú, cặp kè với con bé bên kinh tế.
-Mày thấy con bé này sao?
-Ngoan hiền, nói chuyện vui vẻ, tử tế, nói chung là được. Nhưng tự nhiên tính đổi gió hả mày?
-Mày cho tao số điện thoại thằng Pháp gì gì đó nhé? Có chuyện cần bàn bạc với nó.
-Lại hai thằng đàn ông và một cô gái hả?_nó nháy mắt trêu tôi. Tôi cười khẩy…
Tan học, tôi gọi cho thằng kia hẹn xuống canteen nói chuyện. Chuyện của hai thằng đàn ông. Trong trường tôi cũng thuộc dạng đàn đúm hội hè có tiếng, thằng này nghe đâu bảo cũng chịu chơi lắm nên chắc là biết tiếng tôi, thế nên nó vẫn xuống.
Nhìn nó cũng thuộc dạng khôi ngô tuấn tú, nhưng bản chất cũng thuộc loại biến dạng. Nó ngồi xuống và đi thẳng vào vấn đề, đúng chất của mấy thằng thích tự khoe:
-Cậu là ai? Tìm gặp tôi có chuyện gì không?
-Tất nhiên có mới tìm gặp chứ_Tôi nhếch mép cười, nói trắng ra thì tôi xấu xa cũng chẳng kém phần long trọng so với nó, nhưng ít nhất tôi còn chả bao giờ làm cái thằng phản bội, hoặc là một thằng theo gái chỉ vì tiền, nghĩ tới đây tôi khinh nó lắm.
-Chuyện gì cậu nói đi.
-Phương Vy, nghe tên quen chứ?
-Làm sao?
-Cô ấy bây giờ là của tôi, nên tôi hi vọng cậu đừng làm phiền cô ấy dưới mọi hình thức. Tôi không thích có thằng con trai nào nhắn tin, gọi điện hoặc lởn vởn bên cạnh người yêu của tôi đâu.
-Ô thì ra là vì một đứa con gái. Đơn giản thôi, tôi cũng không cần Phương Vy nữa, chẳng qua vì thấy thương hại thôi.
-Ơ ***(chửi bậy) mày ăn nói mất dạy thế?_tôi khùng thật sự rồi đấy, một ý nghĩ thoáng qua trong đầu còn không hiểu Phương Vy lại có thể yêu cái giống này nữa_nói tiếng người đi mày.
-Cậu nóng thế làm gì. Cậu yêu thì cứ việc yêu đi, hàng xài lại rồi lại còn tỏ vẻ ta đây. Xin lỗi tôi bận, đi trước.
-Mẹ kiếp_tôi dằn nắm đấm xuống bàn, ném nguyên cốc cà phê nóng vào người nó_ngon thì mày nói lại câu đó tao nghe.
-Tao bảo mày xài lại đồ của tao bỏ đi đấy, sao?
Tôi bụp ngay vào cái mặt trơn tru của nó. Máu mồm nó chảy ầm ầm ra.
-Thằng mất dạy, để tao thay bố mẹ mày dạy dỗ lại mày…
Thế là hai thằng con trai lao vào nhau choảng liên tục. Bàn ghế đổ ầm ầm, mọi người xung quanh ngăn cản hết sức. Bỏ ngoài tai tất cả, máu đang nóng, thứ nhất nó dám xúc phạm Phương Vy, thứ hai là nó xúc phạm tôi. Ăn gan báo hay sao mà ăn nói như thằng không có học. Đệ tử ruột của sư phụ dạy võ thuật Vịnh Xuân Quyền nên không bị dính đòn nhiều, nhìn nó ra chiêu tôi biết nó có học qua pencak silat nhưng chưa đủ trình chơi với tôi. Đang tức chí, đánh nó sướng cả tay…cho đến lúc bị lôi ra hai thằng hai nơi, đến lúc kết thúc chuyện này và bắt đầu chuyện khác rồi.
Cả hai thằng bọn tôi bị lôi lên phòng của chủ nhiệm khoa. Giỏi lắm thì bị đình chỉ học một năm, bị hạ hạnh kiểm…hoặc sao đó, nhưng mà chắc chắn ông bà già sẽ chẳng để tôi phải xảy ra chuyện gì cả.
Vâng, thằng con bất hiếu các bác ạ, chơi bời rồi bố mẹ dọn dẹp hậu quả. Ông giáo tức giận đùng đùng, quát ầm ầm, thét như thiên lôi…sau một hồi chắc huyết áp tăng, ông cho đi về, hẹn ngày mai phụ huynh có mặt. Tôi gầm gừ nó khi đi ra, nhưng có vẻ nó bắt đầu sợ rồi. Tha cho nó cuốn xéo đi đất khác làm ăn, ở địa bàn của tôi mà dám lộng hành chắc không muốn sống. Nói thật với các bác là ăn theo cả hội nên tụ tập toàn mấy thằng tay chơi có tiếng, biết tôi mà có chuyện tụi nó cũng không để yên. Nhưng trước mắt là lo đối phó với hai bậc lão thành ở nhà đã. Thôi hôm nay về nhà sớm, ở nhà giờ này chắc cũng biết chuyện rồi.
Vừa đỗ xe góc sân thì ông già hùng hổ chạy rap hang một phát vào má đau thấu trời. Ông hét như điên vào mặt tôi, còn tôi ngoan ngoãn như con cún con biết lỗi cúi gằm mặt xuống mà nghe:
-Thằng mất dạy, tao nuôi mày ăn học là để thành người tử tế chứ để mày trở thành thằng du côn hả?
Ông già chửi tôi, đánh tôi nhiều lắm. Mẹ tôi cứ phải chạy ra can ngan
-Thôi ông ơi, có gì nói chuyện nhẹ nhàng với nó, đừng có đánh nó nữa, ông muốn tất cả mọi người đều biết hả?
-Loại mất dạy này phải đánh cho lúc nào tỉnh mới thôi.
Ông già bù lu ba la một hồi nữa thấy mình cứ như cục đất đứng chịu trận, nghĩ sao ông thương nên ông tha. Túm cổ mình lôi xềnh xệch vào nhà ông phát biểu làm mình đứng tim:
-Đợi tao giải quyết ổn thỏa đống rắc rối mày gây ra rồi lúc đó tao nói chuyện với mày sau. Từ giờ đến lúc đó mày đừng mong bước chân ra khỏi cái nhà này.
Nói thật, cấm ăn cấm mặc thì còn đỡ, đằng này cấm tôi không được bay nhảy thì khác nào con hổ bị què mất chân, con đại bàng bị cụt mất cánh. Không đỡ được…
Cái mặt bị đấm giờ mới cảm thấy rát, tôi chạy lên phòng, bao nhiêu bực dọc dồn nén nãy giờ làm tôi muốn đập phá tiếp. Nhưng thôi, nhịn, không thể làm chuyện rắc rối thêm được. Gieo người cái phịch xuống giường, tôi bắt tay lên trán ngẫm nghĩ.
Cụ kích thik tính tò mò của e rồi đớiNày em, làm cô dâu của anh nhé? – chương 19
Mưa hắt vào ô cửa kính. Em đi bằng cái gì tới đây? Em về bằng cái gì? Tôi lo lắng, nóng hết cả ruột gan. Tôi với tay lấy cái nạng định đuổi theo mặc dù chân cẳng không làm sao thì chưa chắc tôi đã tìm được ra em, nhưng thà đi, thà cứ cố gắng còn hơn không làm gì cả, bỗng nhiên con bé nhổm người dậy, nó tỉnh từ lúc nào tôi không rõ:
-Anh Khánh…
-Gì em?
-Anh định đi đâu à?
-Ừ, anh ra ngoài một chút.
-Anh đừng đi…có được không?_nó nhìn tôi với ánh mắt thiết tha cầu khẩn.
-Anh cần phải đi_tôi dứt khoát_em về phòng đi, không người thân em không thấy lại lo lắng đó.
-Em không muốn anh đi_nước mắt nó rơi lả chả, con bé này, sao cứ khóc quài vậy không biết nữa.
-Em không hiểu đâu, anh cần phải đi ngay bây giờ…
-Nhưng bây giờ em cần anh ở bên cạnh_nó vẫn không ngừng khóc.
Tôi bực mình, cáu lên to tiếng với nó:
-Rốt cuộc thì em bị làm sao thế hả? Tối nay em làm sao? Hả? Em có biết em đang làm anh rất khó xử không?
Nó cúi gằm mặt xuống, đôi vai run lên nhè nhẹ. Tôi thở dài nhìn ra ngoài trời tối đen như mực, mưa vẫn đập vào cửa kính, nước chảy dòng dòng…Một chút lạnh lẽo và hụt hẫng trong lòng. Tôi nhớ em đến phát rồ lên được. Vì em quan tâm, lo lắng cho tôi, thế nên em mới chạy tới đây, trong đêm tối, lạnh lẽo đến như vậy…nhưng lúc nào em cũng thế, chỉ nhìn phiến diện theo một góc độ của em, em không thèm nghe tôi giải thích một lời nào cả. Điều đó thực sự không công bằng với tôi và tình cảm tôi dành cho em. Ít nhất em nên cho tôi một cơ hội, nhưng vì vốn dĩ niềm tin không hề có rồi…từ trước đến giờ luôn là như thế. Em bướng bỉnh, lì lợm đến mức tôi phải sợ.
Con bé vẫn không thôi khóc. Tôi đến bên nó, nhẹ nhàng an ủi:
-Thực sự bây giờ việc rất gấp, có gì mai anh em mình nói chuyện, được không Ngọc? Bây giờ anh cần phải đi chỗ này, nhé?
Nó lắc đầu khe khẽ, nước mắt vẫn chảy dòng dòng, nhỏ thánh thót xuống đôi bàn tay nhỏ bé của nó, tôi không muốn đợi thêm một phút giây nào nữa. Tôi rất gét nhìn thấy người khác, nhất là con gái khóc. Nó làm tôi bối rối, khó chịu và hoảng hốt. Tôi cầm lấy chiếc nạng tôi đứng dậy đi ra, thì con bé chồm lên, ôm lấy tôi từ phía sau, rất chặt:
-Anh đừng đi, em không muốn…anh đi tìm chị Vy có đúng không?
Tôi thực sự bất ngờ với hành động của nó. Không hiểu nó đang muốn gì, định làm gì nữa…sao tự nhiên lại làm như vậy?
-Khánh Ngọc, em đừng làm như vậy…chị Vy cần lời giải thích của anh_tôi cố gắng phân trần, nuốt nước bọt khô khan
-Chị ấy không yêu anh. Em mới là người thực sự anh cần.
-Ngọc, em có biết em đang nói cái gì không hả?_ít nhất thì cũng không nên làm như thế chứ
-Em biết, thế nên em sẽ không buông anh ra đâu_nó gay gắt và rất dứt khoát. Ô hay thế là thế nào nhỉ? Tôi thực sự cáu rồi đấy
-Em đang làm cái gì vậy?
Nó siết chặt vòng tay lại hơn. Tôi cảm nhận được hơi thở dồn dập của nó phả vào gáy tôi. Bàn tay nó bắt đầu di chuyển trên các cơ bụng của tôi.
-Đừng đi…đừng để em một mình…
Tôi giật cánh tay nó ra, phải dùng đến sức lực mới khiến nó buông. Chỉ cần tôi yếu lòng một chút, tôi biết con bé sẽ thắng thế. Hơi thở ấm áp, mùi hương con gái…nó dễ làm bản chất đàn ông trỗi dậy và sa ngã. Một cái ôm chặt, bắt đầu bằng một nụ hôn…tất cả sẽ bắt đầu và mọi sự rắc rối cũng từ đó. Tôi tự làm chủ chính mình và nghĩ về em…nắm lấy vai nó, lay mạnh:
-Em có biết em đang làm cái gì không hả?
Nó mở to đôi mắt nhìn tôi không hấp háy…ẩn sâu trong đôi mắt ánh lên một chút hi vọng, một chút khao khát…không giống cô bé ngây thơ trong sáng mà tôi từng biết.
-Em nghe đây, anh thực sự không biết chuyện gì đã xảy ra với em, nhưng anh không muốn em như vậy, anh cần phải đi, em hiểu không? Đừng làm anh cáu, anh không muốn làm em tổn thương đâu. Em hiểu chứ?
Tôi buông nó ra, cầm chiếc nạng và đi…không ngoái lại. Có một chút căm giận, một chút thương hại, một chút khó hiểu và một chút coi thường trong lòng. Nhưng dù sao điều tôi bận tâm nhất bây giờ không phải là Khánh Ngọc mà là Vy…
Tôi bắt taxi tới nhà em, không biết để làm gì cả, cũng không biết nên làm gì, nhưng tôi muốn tới đấy, nhìn thấy em trở về an toàn. Chỉ thế thôi, ít nhất đó cũng là một niềm an ủi, còn hơn là ngồi yên trong bệnh viện và không biết em có làm sao không?
Tôi không có điện thoại để gọi em xuống, đứng trước cổng nhà em, giống như một gã sinh tình và cuồng yêu.
Ánh đèn từ phòng em vẫn sáng, nhưng không thấy em qua cửa sổ. Vậy là em đã về nhà an toàn…
Một mình đứng giữa cơn mưa, nổi buồn cào cấu tim gan…
Giá như có một phép màu, hay một sự kì diệu nào đấy làm em biết rằng có một người đang đứng chờ em ở đây, rồi em chạy xuống ôm tôi thật chặt và nói rằng, em xin lỗi, em nên nghe anh giải thích…nhưng đây là hiện thực, chẳng có cổ tích nào ở đây, cũng chẳng có phép màu, không có ông bụt nào hiện lên và cho tôi một điều ước.
Đèn ngủ tắt…
Em sẽ chìm sâu vào giấc ngủ ngon.
Mong là vậy, những gì hôm nay, đừng hiện diện trong trái tim em, trong suy nghĩ của em, có được không? Hãy thấu hiểu cho anh, đừn
g làm dằn vặt bản thân, đừng làm tổn thương người khác, vì anh biết, em có tình cảm với anh, nên em mới hành động như thế…nếu không thì đã làm sao? Để một mình anh tổn thương vậy! Ngủ ngoan nhé em!
Tôi gọi xe trở về bệnh viện. Cả người tôi ướt sũng, cái chân bó bột bị ngấm nước mưa nhìn thê thảm hơn bao giờ hết. Tôi chẳng quan tâm tới điều đó.
Mở cửa phòng ra, bóng tôi bao trùm tất cả…con bé đã đi rồi, căn phòng rỗng tuếch…ngoài trời vẫn mưa…cảm giác cô đơn và buồn đến ngộp thở, bây giờ tôi lại ước giá như con bé còn ở đây, thì tôi vẫn còn một người bạn. Vậy là đến cuối cùng, tôi vẫn chỉ là một kẻ cô đơn.
Ngồi thu mình trên ghế, đêm nay dài quá!
Từ lúc nào, con người tôi lại thay đổi chóng váng đến như vậy? Cuộc sống này là sao vậy?
Em từng nói rằng: “hãy tin vào ngày mai, vì ngày mai mặt trời sẽ mọc”
Thím nào tò mò bệnh của em Ngọc thì đợi đến mai nhé.