Em hỏi ngu tý. No eoman no cry dịch la "Không phải phụ nữ thì không nên khóc " hay " Không có phụ nữ thì cũng chẳng phải khóc" ạ ?
Đầu tiên cháu cũng tưởng hàm ý như thế nhg hóa ra nghĩa thực sự lại là thế này ợ:
(Thethaovanhoa.vn) -No Woman, No Cry được xem là thánh ca của Bob Marley. Bài hát này đã vượt ra khỏi biên giới Jamaica, được yêu thích trên toàn thế giới và đưa Bob Marley trở thành ông hoàng nhạc Reggae.
"Phụ nữ ơi, đừng khóc"
No Woman, No Cry là một bài hát tôn vinh phụ nữ. Nhiều người vẫn lầm tưởng rằng thông điệp bài hát này muốn ám chỉ rằng “không có đàn bà, chẳng cần gì phải rơi nước mắt”. Kỳ thực bài hát này lại mang tính an ủi, vỗ về “No woman, no cry” (Hỡi đàn bà, đừng khóc nữa) khi mà người đàn ông của họ quyết định ra đi.
Nguyên thủy ca từ của câu hát này là “No, woman, nuh cry". Trong đó, động từ “nuh” theo tiếng Jamaica có nghĩa là “don’t” (đừng). Người đàn ông trong bài hát quyết định ra đi và nói với người đàn bà của mình rằng “thôi đừng khóc nữa, rồi mọi thứ sẽ ổn thôi mà”.
Việc ra đi của người đàn ông không đơn thuần là dứt bỏ một cuộc tình mà là một thái độ sống, một sự phản kháng với chính quyền sở tại, với một xã hội bấp bênh và những lời hứa lèo. Ra đi đếnphương trời mới và hứa một ngày nào đó sẽ trở lại.
Bob Marley luôn đẫm mình trong thế giới ấy, thế giới của những kẻ nghèo hèn không tìm ra lối. Những bài hát của ông luôn nhuộm ca từ phản kháng. Ông không tìm cách thay đổi thế giới, ông chỉ viết nên thực trạng của cả cái xã hội mà ông đang sống, xã hội mà những đứa trẻ lớn lên không có mơ ước, vô gia cư còn cha mẹ thì bất lực.
Nghe Bob Marley hát, có thể cảm nhận được nỗi đau và niềm hy vọng. Ở đó, điệu reggae như thể chuyên chở những nỗi buồn xa vắng trong giọng hát, còn nhịp trống trong bài như thể mái chèo, từ từ đẩy bài hát về phía trước. Những cảm giác nặng nề cứ nhẹ nhàng lắng xuống khi bài hát trôi về phía cuối. Câu hát “Mọi thứ rồi sẽ ổn” được lặp đi lặp lại như thể mở ra một sự hy vọng lớn, một sự hồi sinh.
No Woman, No Cry xuất hiện lần đầu tiên vào năm 1974 trong album Natty Dread của Bob Marley nhưng lại không được chú ý nhiều lắm. Phải sang năm 1975, khi biểu diễn live ca khúc này ở London thì nó mới thật sự được bùng nổ.
Chuyến lưu diễn của Bob Markey và nhóm The Wailers tại Anh quốc vào năm 1975 ấy đã thành công khủng khiếp khi lần đầu tiên một nghệ sĩ Jamaica giới thiệu reggae ra bên ngoài biên giới. Buổi biểu diễn tại Lyceum đã trở thành huyền thoại và album thu từ buổi diễn này, Live!, cũng là album đột phá của Bob Marley trong năm 1975 và từ đây biến ông trở thành ông hoàng reggae.
Trong album này, ca khúc No Woman, No Cry được trích ra làm single và đó là lí do vì sao đến giờ nhiều người vẫn không biết đến một bản studio đã từng tồn tại. Bản single “live” đã trở thành chuẩn mực của Bob Marley khi ông làm dày thêm bản phối với phần âm thanh căng hơn, tiếng guitar được chơi to hơn bản phòng thu còn giọng hát của Bob Marley lại thống thiết và nhiều cảm xúc hơn.
No Woman, No Cry mở ra cho Bob Marley một chân trời mới, lên đỉnh vinh quang và cùng với đó đã xuất khẩu điệu nhạc non trẻ reggae (phát triển từ điệu ska truyền thống của Jamaica) lan tỏa ra khắp thế giới.