TU CÓ NHIỀU CÁCH TU
Nghe đài nói ở Bhutan chùa là chùa thật chứ không phải chùa giả, sư là sư thật chứ không phải sư quốc doanh, tu là tu thật chứ không phải tu lưu manh, nên bà xã dắt mình sang gửi tu học kết hợp cai rượu. Sau khi nghe vợ mình trình bày tiểu sử rượu bia của mình, nhà sư ôn tồn hỏi:
- Thí chủ uống rượu bia có thích không?
- Bạch thầy thích ạ , rất thích.
-Thí chủ uống rượu bia có ngon không?
- Bạch thầy ngon ạ, rất ngon.
- Rượu bia chỉ mang lại cảm xúc vậy thôi sao?
- Thưa còn nữa, mỗi lần uống rượu,bia con thấy vui tươi, hoan hỉ, yêu đời, yêu người, yêu thương, độ lượng, tha thứ, hào hiệp. Có chai rượu ngon con gọi bạn bè đến, có món ăn ngon con mời bạn bè đến. Uống rượu, ngâm thơ và nói những lời tử tế.
- Thôi ! Thí chủ hãy về đi, đừng đến đây gặp ta làm gì nữa.
- Thầy không nhận những thằng uống rượu làm đệ tử phải không thầy?
- Không, ta tu tập 50 năm để được sống thích thú, vui tươi, hoan lạc, yêu đời, yêu người, độ lượng, tha thứ, hào hiệp nhưng vẫn chưa đạt đến cảnh giới đó. Còn thí chủ chỉ uống rượu lại đạt đến cảnh giới cao nhất của đạo.
- Nhưng thưa thầy con muốn học đạo.
- Đến với đạo có nhiều đường. Ta ăn chay, tụng kinh, niệm Phật. Ngươi uống rượu, đọc thơ, nói lời tử tế. AI THÀNH TÂM THÌ THIỆN NGỘ.
Nói xong nhà sư quay lưng đi, để lại mình bơ vơ trong sân thiền viện.
Bà xã dắt mình về, nói từ nay sẽ cho thêm tiền mua rượu.