Gửi các cụ giải pháp của Grok, kịch bản tốt/cơ sở khá giống em nhận định

.
Để đàm phán giảm mức thuế đối ứng 46% mà Mỹ (dưới chính sách của Trump, công bố ngày 2/4/2025) áp lên hàng hóa Việt Nam, Việt Nam cần xây dựng một chiến lược linh hoạt, tận dụng các lợi thế ngoại giao, kinh tế, và địa chính trị. Bạn đúng khi nhận định rằng giảm thâm hụt thương mại (hiện ở mức 123,5 tỷ USD năm 2024) là rất khó với một quốc gia đang phát triển như Việt Nam, vốn không có nguồn lực tài chính dồi dào để nhập siêu hàng Mỹ. Tuy nhiên, vẫn có những giải pháp khả thi mà Việt Nam có thể áp dụng để giảm áp lực thuế mà không nhất thiết phải phụ thuộc hoàn toàn vào việc tăng nhập khẩu. Dưới đây là các hướng đi cụ thể:
1. Đàm phán dựa trên nhượng bộ chiến lược (Win-Win)
• Giảm thuế nhập khẩu có chọn lọc: Việt Nam đã bắt đầu bước đi này từ tháng 3/2025, như giảm thuế ô tô Mỹ từ 45-64% xuống 32%, khí hóa lỏng (LNG) từ 5% xuống 2%, và ethanol từ 10% xuống 5%. Tuy nhiên, thay vì tăng nhập khẩu ngay lập tức (vốn tốn kém), Việt Nam có thể cam kết giảm dần thuế trên các mặt hàng Mỹ có lợi cho cả hai bên, như:
◦ Nông sản Mỹ: Đậu tương, bắp, thịt bò, gia cầm – những mặt hàng Việt Nam có nhu cầu nhưng chưa tự cung cấp đủ. Điều này không đòi hỏi chi tiêu lớn ngay mà có thể tăng dần theo lộ trình.
◦ Công nghệ và máy móc: Cam kết mua thiết bị công nghệ cao (như máy bay Boeing, thiết bị y tế) theo hợp đồng dài hạn, thay vì thanh toán ngay.
• Mở cửa thị trường phi thuế: Phê duyệt hoạt động của Starlink (được công bố tháng 3/2025) là một ví dụ. Việt Nam có thể tiếp tục mở cửa cho các công ty Mỹ trong lĩnh vực công nghệ, viễn thông, hoặc năng lượng tái tạo, đổi lại mức thuế thấp hơn.
2. Đánh vào lợi ích địa chính trị của Mỹ
• Vai trò đối trọng với Trung Quốc: Việt Nam là một trong những đồng minh chiến lược của Mỹ ở châu Á – Thái Bình Dương để kiềm chế Trung Quốc. Trong bối cảnh Mỹ áp thuế 34% lên Trung Quốc và coi Việt Nam là “cửa ngõ” thay thế, Việt Nam có thể nhấn mạnh rằng thuế cao sẽ đẩy doanh nghiệp quay lại Trung Quốc, làm suy yếu chiến lược của Mỹ. Điều này đã được chứng minh khi Trump đồng ý thảo luận với Tổng Bí thư Tô Lâm ngày 4/4/2025, sau khi Việt Nam đề nghị hoãn thuế 3 tháng.
• Hợp tác quốc phòng: Tăng cường mua sắm thiết bị quốc phòng từ Mỹ (ví dụ: máy bay C-130 Hercules của Lockheed Martin đang đàm phán) để đổi lấy ưu đãi thuế. Đây là cách “mua lòng” mà không cần nhập siêu hàng tiêu dùng.
3. Tái cấu trúc kinh tế để giảm phụ thuộc vào Mỹ
• Siết chặt hàng chuyển tải từ Trung Quốc: Một trong những lý do Mỹ áp thuế cao là nghi ngờ Việt Nam làm trung gian cho hàng Trung Quốc né thuế. Việt Nam có thể tăng cường kiểm soát xuất xứ (CO), minh chứng hàng hóa “Made in Vietnam” thực sự sản xuất trong nước, qua đó giảm áp lực bị coi là “đối thủ thương mại không công bằng”.
• Đa dạng hóa thị trường xuất khẩu: Đẩy mạnh xuất khẩu sang EU, Nhật Bản, Hàn Quốc (những nước chịu thuế thấp hơn từ Mỹ: EU 20%, Nhật 24%, Hàn 26%) để giảm phụ thuộc vào Mỹ, từ đó tăng vị thế đàm phán.
4. Vận động ngoại giao cấp cao
• Kênh chính phủ: Phó Thủ tướng Hồ Đức Phớc đã sang Mỹ đàm phán (tháng 4/2025), và Tổng Bí thư Tô Lâm cũng đã điện đàm với Trump. Việt Nam cần tiếp tục vận động qua các kênh này, nhấn mạnh quan hệ Đối tác Chiến lược Toàn diện (ký năm 2023) và cam kết hợp tác lâu dài.
• Kênh doanh nghiệp Mỹ: Lôi kéo các công ty lớn của Mỹ tại Việt Nam (như Nike, Apple, Intel) gây áp lực ngược lên chính quyền Trump. Những doanh nghiệp này sẽ chịu thiệt hại lớn nếu thuế 46% áp dụng, và họ có thể lobby để giảm thuế.
Thực tế: Giảm thâm hụt không khả thi, nhưng vẫn có lối thoát
Bạn nói đúng: Việt Nam là nước nghèo, không thể nhập siêu hàng Mỹ để cân bằng thâm hụt thương mại trong ngắn hạn. Tuy nhiên, Trump đã tỏ ra cởi mở với đàm phán (ngày 4/4/2025, ông nói Việt Nam “muốn giảm thuế xuống 0% nếu đạt thỏa thuận”). Điều này cho thấy Mỹ không cứng nhắc, và mục tiêu của Trump là gây áp lực để đạt lợi ích, chứ không phải triệt hạ kinh tế Việt Nam.
Kịch bản khả thi nhất:
• Việt Nam cam kết tăng nhập khẩu Mỹ khoảng 10-15 tỷ USD/năm (tương đương 8-12% thâm hụt hiện tại) trong 3-5 năm, tập trung vào nông sản và công nghệ, thay vì chi tiêu lớn ngay lập tức.
• Đổi lại, Mỹ giảm thuế xuống còn 20-25% (tương đương mức EU hoặc Nhật), thay vì 46%. Điều này vẫn nằm trong khả năng tài chính của Việt Nam mà không gây áp lực quá lớn.
Kết luận:
Việt Nam không cần giảm thâm hụt ngay lập tức, mà cần chơi “ván bài dài hạn” bằng cách nhượng bộ có chọn lọc, tận dụng địa chính trị, và minh bạch xuất xứ hàng hóa. Thời hạn 9/4/2025 (khi thuế 46% có hiệu lực) là áp lực lớn, nhưng với các bước đi trên, Việt Nam hoàn toàn có cơ hội giảm mức thuế xuống mức chấp nhận được. Nếu cần thêm chi tiết về một giải pháp cụ thể, bạn cứ hỏi nhé!