Không hề khó!
Hãy để cho mấy ông "Sản xuất trong nước" bù đủ cái phần bị mất do đánh thuế 46% hàng xuất sang Mỹ thì bảo hộ cho các ông ấy thoải mái.
Yêu nước, rồi bảo vệ hàng Việt thì hàng Việt cũng phải yêu nước, tức là yêu người dùng trong nước, chứ cứ bắt người dùng trong nước móc túi để các ông ấy hô yêu nước thì dẹp cho các ông ấy hô, chứ cả cái nền kinh tế, người dân Việt không phải theo các ông ấy hô hào mấy cái khẩu hiệu này. Đừng lập lờ đánh lận con đen, hô người khác phải yêu nước bằng cách móc túi họ ra cho vào túi mình. Không kiếm được tiền của người ta thì gán cho người ta cái tội không yêu nước!
Còn bảo phải nuôi cho các ông ấy lớn lên, thì vẫn phải nói rõ bao giờ mới lớn. Vạch rõ thời gian để lớn, lớn nhanh được bảo hộ nhiều, lớn chậm ít đần đi đến lâu quá thì tự mà lớn, chứ đừng theo cái cách hô để lớn mà mãi chẳng lớn được rồi móc tiền trong túi người khác!
Em là dân sản xuất xk hơn 20 năm nay, xuất đủ cổ trắng, cổ đen và da đen, va chạm với Mỹ, Âu, Úc, Á rồi, nên cơ bản em hiểu về đàm phán kinh doanh.
1. Hộ mua và hộ mua lớn nó siêu nhiên
2. Bên mua luôn giở trò, rất nhiều trò bẩn và ăn vạ, ko liên quan gì đến quốc tịch, sắc dân
3. Bên bán phải khéo léo xử lý (ko khách nào giống khách nào), chứ nếu bên bán tụt quần bên mua thì coi như ngừng làm ăn (trong thời gian dài)
4. Bên mua có thể tự tụt quần, rồi vẫn có thể quay lại mua hàng như thường
5. Nếu bên mua có từ 3 nguồn cấp hàng trở lên thì khả năng thành công đến 90% khi đàm phán giảm giá
6. Đã giảm giá kể cả do bên mua ép đểu, do bên mua cài, ăn vạ... thì rất vất vả để tăng giá trở lại
7. Bên bán bên mua đều là quan hệ lợi ích, ko nên để cảm xúc xen vào, mọi thứ từ từ đều có thể đàm phán được, không hề có mặt mũi hay xấu hổ cả, bên mua nhiều khi vô cùng lầy lội